Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lái Buôn

Lái Buôn

Tác giả: Lục Ngấn

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

i ta muốn cưới, chính là muội.”
Rất nhiều, rất nhiều năm về trước, từ thời khắc hắn được thu nhận, trong bất tri bất giác, trong lòng hắn đã được hôn xuống một hạt giống tình yêu.
Nhiều năm qua đi, hạt giống đó nẩy mầm khỏe mạnh. Ngày qua ngày hấp thu máu tươi ấm áp từ trái tim hắn mà trưởng thành. Đợi đến khi hắn hoàn hồn, nó đã trở thành kình thiên đại thụ, chặt không đổ nhổ không lên, càng không thể di dời nó đi nơi khác. Vì nó được nuôi dưỡng bởi thứ tình yêu nhẹ nhàng ép ra từ trái tim hắn, cho nên nó cứ như vậy, rắc rối khó gỡ, cắm sâu vào tâm khảm của hắn.
Nhiều năm qua, hắn ẩn mật nuôi trồng nó. Hắn cũng không đàng hoàng, vẻn vẹn là bình tĩnh khát vọng nó đâm hoa kết trái. Hắn chỉ yên lặng nhớ nàng, chẳng sợ trân quý thiều quang đều hao phí trên người nàng. Hắn vẫn như cũ không hối hận, cũng không oán thán.
Ai kêu nàng là nàng dâu bảo bối của hắn chứ?
Là hắn.LÁI
Ngồi ở bên bàn ăn, Vân Nông ngẩng đầu lên nhận đút cơm, vô tội nhìn các khách trọ khác đang ngồi phía bên kia bàn. Nghiêm Ngạn lại cầm thìa canh kiên trì đút cho nàng thêm mấy thìa nữa. Nàng hé miệng, lẳng lặng uống xong chén canh gà khử hàn hắn vừa hầm hồi sáng sớm.
Long Hạng đi lấy thêm một đôi đũa nữa. Trước tình hình chói mắt này, hắn cố nén bất mãn đang trướng lên đầy bụng, tiếp tục dùng cơm. Còn Hàn Băng đang ngồi ở bên kia cũng không buồn hé răng, uống triêm quang rồi mới uống đến canh gà. Đối với hai gã nam nữ như hình với bóng, cả ngày cứ chàng chàng thiếp thiếp kia, hắn buồn bực đến mức thật sự chỉ muốn chém mình một đao cho rồi.
Khi Nghiêm Ngạn làm như mình là bảo mẫu, gỡ lóc thịt gà rồi bỏ vào trong chén cho nàng, ngọt ngào như mật đưa đến bên môi nàng, Long Hạng lại không cẩn thận, không khống chế được lực tay làm cho một đôi đũa nữa tiếp tục lừng lẫy xả thân.
Vân Nông tốt bụng nhắc nhở hắn: “Cứ bẻ đi, rồi ngươi lấy tay mà bới cơm ăn.”
“Các ngươi…” Trong trang này ai chẳng biết hai người bọn họ có tình cảm với nhau chứ? Bọn họ có cần phải ngày nào cũng kích thích nỗi cô đơn của nhóm khách trọ như vậy không? Càng không thèm quan tâm đến những vị khách trọ của bọn họ lăn lộn trong giang hồ nhiều năm nhưng vẫn cô đơn chiếc bóng, rất thê lương. Vậy không phải là cố ý làm cho người ta ngột ngạt sao?
Nàng dùng một ngón tay chỉ sang người bên cạnh đang chấp hành “Giấc mộng nàng dâu vĩ đại.”
“Hỏi huynh ấy đi.” Nàng bị người ta bức bách a.
Nghiêm Ngạn ngay cả đầu cũng không thèm nâng lên, “Ta thích.”
Nhìn Nghiêm Ngạn cứ làm theo ý mình, căn bản là không để ý đến suy nghĩ của người khác thế nào, Long Hạng cùng Hàn Băng bỗng nhiên có chút hiểu được vẻ bất đắc dĩ trên mặt Vân Nông là từ đâu mà có… Nghiêm Ngạn này, căn bản chính là một người vô cùng phi thường, da mặt dày giống như tường đồng vách sắt.
Uống canh xong, toàn thân ấm nóng, Vân Nông muốn ra ngoài đi dạo một chút cho mát. Vừa động lại phát hiện, bàn tay của Nghiêm Ngạn đã đặt lên phần eo nhỏ của nàng từ khi nào không biết. Nàng bị ôm cứng không thể động đậy, xấu hổ nhìn hai vị khách trọ ở đối diện đang phóng đến những ánh mắt không mấy tốt đẹp. Còn Nghiêm Ngạn lại chẳng hề nao núng, không coi ai ra gì tiếp tục dùng cơm, cũng không quản người khác có thể vì vậy mà không thể nuốt trôi cơm hay không.
Đợi sau khi ăn trưa, Nghiêm Ngạn đá Long Hạng vào trong viện, bắt hắn dọn dẹp lá rụng chồng chất trong viện. Vân Nông lại mang theo thước dây cùng hai xấp vải dệt đi đến phòng của Hàn Băng. Nàng vòng qua sân, đi trên mặt sân đầy lá vàng, đạp vỡ mảnh tiêu điều cuối cùng của mùa thu.
Quét xong khách viện, Long Hạng đứng trước cửa sổ phòng Hàn Băng nhìn Vân Nông giúp Hàn Băng thay băng xong lại ngồi xuống bên cạnh bàn may vá. Hàn Băng nhàn rỗi không có việc gì làm cũng đành nghe theo Vân Nông chỉ huy, cầm khăn lau chà cái bàn.
Long Hạng tựa bên cửa sổ hỏi: “Về chuyện võ lâm minh chủ, cô đã nghĩ ra biện pháp giải quyết nào chưa?”
“Đã an bài xong rồi. Thời gian này cứ tạm thời tránh hắn một chút đi.” Nàng đặt kim chỉ trong tay xuống, vừa nói vừa phân tâm nghĩ đến chuyện lúc nãy khi Nghiêm Ngạn biết nàng muốn tới khách viện, mặt của hắn đen lại đủ vắt ra giọt mực nước.
“Cô thật sự nắm chắc sao?”
Nàng buồn cười hỏi lại, “Chẳng lẽ ta sẽ trả tiền lại cho ngươi sao?”
Long Hạng cũng có đồng cảm, “Cũng phải, cô hành tẩu giang hồ đã lâu, ta nghĩ cô cũng không có khả năng đạp đổ chiêu bài của mình.”
“Uống thuốc.” Nghiêm Ngạn từ ngoài đầu hè đi vào, phá vỡ không khí hài hòa sau giữa trưa trong khách phòng. Hắn ném mạnh cái khay trong tay xuống bàn.
Vân Nông hít ngửi mùi thuốc đang tỏa ra, đột nhiên cảm thấy không đúng liền ngăn cản Hàn Băng đang muốn bước đến lấy thuốc.
“Đầu gỗ, huynh đã bỏ thêm cái gì vào thuốc vậy?” Vì sao không ngửi thấy hương vị giống như lúc trước?
Không ngờ lại bị nàng vạch trần, Nghiêm Ngạn không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
“Đã thêm cái gì?” Nàng cũng không phải là Hàn Băng do uống quá nhiều thuốc đắng mà hóa ra không cần phân biệt được hương vị, muốn lừa nàng sao?
“… Hoàng Liên.” Hắn không


Lamborghini Huracán LP 610-4 t