Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lái Buôn

Lái Buôn

Tác giả: Lục Ngấn

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.

cam lòng, khai nhận.
“Có thể nói ra vì sao huynh phải làm như vậy không?” Mắt lạnh của Hàn Băng quét đến, Vân Nông liền nâng một tay lên bảo hắn an tâm một chút, chớ làm loạn.
“Muội may xiêm y cho hắn.”
Nàng thở dài, không biết nên làm thế nào với cái tật ghen bóng ghen gió của Nghiêm Ngạn.
“Nếu không giúp hắn may thêm vài bộ, huynh muốn hắn mặc cái gì bây giờ?” Nhớ ngày đó, Hàn Băng chạy nạn đến đây đúng vào cuối thu, nay đều đã sắp đến mùa đông tuyết rơi rồi, chẳng lẽ lại để cho khách quý bị cảm lạnh sao?
“Ta có thể cho hắn mượn.” Long Hạng có thể mặc của hắn, vì sao Hàn Băng lại không được.
Hàn Băng không hề cảm kích, “Tại Hạ có thanh toán ngân lượng nha!” Ai muốn mặc đồ cũ của hắn chứ?
“Được rồi, muội chỉ may giúp hắn hai bộ thôi, huynh đừng làm mò.” Nàng cầm cái khay trên bàn lên đưa cho Nghiêm Ngạn, rồi trở lại tiếp tục may áo ấm cho Hàn Băng.
Nghiêm Ngạn cũng không phải dễ sai phái như vậy, hắn vẫn đứng yên tại chỗ không chịu đi.
“Muội đừng quá thân cận với bọn họ.” hắn phòng bị, cứ dặn dò mãi.
“Chẳng phải bởi vì cùng sống dưới một mái hiên sao?” Còn tưởng rằng hắn sớm đã quen rồi, kết quả, hắn vẫn làm như đang đề phòng trộm cướp.
“Đừng để bọn họ nhìn ngắm muội mãi thế.”
“Bọn họ sẽ không có mắt như vậy đâu.” Ai giống hắn chứ?
“Đừng đối với bọn họ quá tốt.”
Đối với bọn họ quá tốt? Nữ nhân chuyên sống nhờ thu vét tiền của người khác là ai chứ? Tuy chưa từng khắt khe với khách, nhưng nàng có chỗ nào giống như đối với bọn họ khách khí quá nửa phần?
Hàn đại gia nghe xong lập tức không chịu nổi, ném chén thuốc trên tay xuống bàn định đi qua dạy dỗ tên đồng nghiệp kia.
“Đừng làm vậy, đừng làm vậy…” Long Hạng cười lấy lòng, vội vàng ngăn hắn lại, “Tiểu tử kia chỉ là sợ nàng dâu chạy mất thôi mà. Người ta chẳng những chia nhà mới cho chúng ta ở, nàng dâu lại cố ý giúp ngươi may áo, ngươi còn không cho hắn ghen tuông sao?!”
Đôi mắt sắc như đao của Hàn Băng lại hung hăng chém đến người nào đó, “Hừ.”
“Được rồi, huynh cũng đừng trừng mắt nhìn hắn nữa.” Vân Nông cũng vội vàng đuổi người, đẩy thân hình Nghiêm Ngạn ra ngoài. “Đi sắc chén thuốc khác đi, không được bỏ thêm thuốc khác vào đâu đó. Hay là huynh muốn thương thế của hắn không thể chữa lành, ở lại chỗ này lâu hơn?”
Nghe xong lời nàng nói, Nghiêm Ngạn miễn cưỡng bưng khay, lại trở về phòng bếp sắc thêm một chén thuốc đắng nữa. Thần sắc Hàn Băng cũng bởi vậy mà hòa hoãn lại, hiền hòa nói với nàng.
“Không ngờ ngươi còn có lương tâm.”
“Nhất mã về nhất mã, kinh doanh về kinh doanh, điểm ấy ta phân rất rõ ràng.” Nếu không muốn hắn đi nhanh một chút, kỳ thật nàng cũng không muốn ngăn cản Nghiêm Ngạn chỉnh đốn lại vị Băng Sương công tử có khẩu đức không tốt này.
“Nghe Tiểu Nghiêm nói, ngươi không muốn gả cho hắn lắm?” Cũng hùa theo nói chuyện phiếm, Long Hạng nhớ đến dáng vẻ vừa rồi của Nghiêm Ngạn, không khỏi nhớ lại mấy ngày trước đây trong lúc lơ đãng Nghiêm Ngạn đã phun mật vàng cho hắn biết.
Hàn Băng khinh thường tặng nàng một câu, “Kén chọn quá đến hồi sau này ế ráng chịu.”
Vân Nông có vẻ chịu không nổi hai nam nhân lưỡi dài này, “Hai ta quen biết nhau từ nhỏ, ta đã xem huynh ấy như người thân từ lâu, cho nên từ trước đến giờ ta không nghĩ đến chuyện thành vợ thành chồng với huynh ấy.”
“Nhưng ta thấy các ngươi rất giống một đôi a. Ngày thường cử chỉ hành vi của các ngươi có điểm nào không giống lão phu lão thê? Ngươi cần gì phải rối rắm vì hai chữ thành thân như thế? Chẳng lẽ thành thân rồi, hắn sẽ thay lòng hay sao, hay là ngươi yên tâm để hắn một mình?” Long Hạng nhướng mi hỏi: “Ý ta nói là, tên ngốc đầu gỗ kia cũng không dư thừa tâm tư. Hắn chỉ muốn cùng ngươi định ra thân phận danh chính ngôn thuận, đoan đoan chính chính chung sống cùng nhau. Ngươi suy nghĩ cho kỹ đi, sau này ngươi chẳng phải vẫn muốn chung sống cùng hắn hay sao?
Vân Nông dừng động tác trong tay, bị một lời của Long Hạng vạch trần nút thắt trong lòng nàng. Náng thất thần nghĩ, từ khi Nghiêm Ngạn mở miệng yêu cầu nàng thành thân cho tới nay, nàng vẫn không nghĩ ra lý do thành thân lại đơn giản như thế.
Hình như là có… Nhưng lại giống như chưa từng tồn tại…
Vậy nàng còn suy nghĩ cái gì?
Long Hạng khó hiểu hỏi: “Ta nói ngươi bình thường không phải rất thông minh sao? Ngay cả một điểm nhỏ nhặt như vậy mà ngươi cũng không nghĩ ra?”
Hàn Băng đứng ở bên cạnh lại lạnh lùng phúng một câu, “Cũng chỉ có tên ngốc kia mới xem ngươi thành bảo bối thôi.”
Nghe hai người bọn họ kẻ hát người phụ xướng, Vân Nông một tay che miệng cười.
“Ngươi cười cái gì?”
“Cười bản thân ta sao lại ngốc nghếch như vậy.” Hiện giờ nhớ lại, nàng thật sự là rảnh quá vẽ chuyện ra làm.
Hàn Băng không buông tha cơ hội này, “Điều quý của con người là tự biết.”
“Ừm.” Nàng cũng không giận, ngược lại còn cười đến vô cùng sáng lạn, “Tóm lại, cảm tạ.”
Suốt ngày cùng nàng lấy đấu đá làm vui, Hàn Băng ngược lại không thích ứng được với việc nàng chuyển biến như thế. Khi nàng rời khỏi khách phòng để đi tìm Nghiêm Ngạn, hắn khó hiểu n