Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lái Buôn

Lái Buôn

Tác giả: Lục Ngấn

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.

vừa quay đầu lại là nàng có thể nhìn thấy hình dáng của Nghiêm Ngạn, vậy thì nàng sẽ không quan tâm đến chuyện gì khác nữa.
Vì sao nàng lại không cần quan tâm?
Vì sao giờ đây nghĩ đến, trong lòng nàng lại nghĩ, chỉ cần Nghiêm Ngạn vẫn đứng ở đó, hắn không phải làm gì cả, cũng đã áp…
“Tiểu Nông?” Nghiêm Ngạn vỗ về khuôn mặt của nàng, đình chỉ suy nghĩ miên man không bờ bến của nàng.
“Tóm lại, chúng ta cứ đính hôn trước, cho muội thời gian suy nghĩ đi. Ai bảo huynh đột nhiên lại nói muốn thành thân? Đợi đến khi muội có thể hoàn toàn chấp nhận, chúng ta mới chính thức thành thân có được không?” Nàng thu thập bất đắc dĩ đang tràn ngập trong lòng. Tuy rằng đối với hắn trước sau luôn luôn dung túng, nhưng vẫn cầm giữ trong một giới hạn.
“Được, chúng ta đính hôn đi.” Hắn vô cùng vui mừng thu vén áo ngoài của nàng, tiếp theo đã định ẵm nàng nhảy xuống, chuẩn bị đính hôn.
Nàng giữ chặt hắn lại, “Không vội, đính cho ai xem đây?” Hai người bọn họ đã sớm không còn cao đường, cũng chẳng có người thân.
“Vậy…”
“Hai ta tự đính ở trong lòng là được rồi.” Dù sao đây cũng chỉ là chuyện giữa hai người bọn họ mà thôi.
“Được.” Nghiêm Ngạn gật đầu, lập tức dùng hành động chứng thực lời hứa hẹn xuất phát từ miệng của nàng.
Ngay sau đó, hơi thở chỉ thuộc riêng mình hắn, phác thiên cái địa quấn quýt quanh nàng. Dưới sự trợ giúp của gió lạnh bốn bề, bờ môi ấm nóng của hắn mang theo nhiệt độ cơ thể đã bất ngờ từ đôi môi lan tràn tới tứ chi bách hải của nàng. Khi hắn khai mở khớp hàm của nàng, nàng lại cảm thấy như có ngọn lửa đang thiêu cháy cơ thể, làm cho nàng không tài nào thở nổi, ngực phập phồng kịch liệt.
“Không thích à?” Hắn rời môi, thừa dịp nàng hít thở liền cắn nhá vành tai nàng.
“Không, không phải…” Nàng kinh ngạc, lồng ngực càng tràn đầy một loại cảm giác khó hiểu, tâm trí trống rỗng. Trong khoảng thời gian ngắn, chỉ cảm thấy ấm áp… Ngọt ngào…
Nghiêm Ngạn cười cười. Khi nàng đang ngây ngốc nhìn vẻ tươi cười hiếm có của hắn thì khuôn mặt hắn đột nhiên lại phóng đại trước mặt nàng. Ngay sau đó, đôi môi lại xẹt qua làn hơi ấm áp. Lần này, hắn thật cẩn thận hàm trụ môi nàng, dịu dàng liếm. Một lát sau, khi nàng thoáng thả lỏng thân mình, hắn dùng một tay đỡ sau gáy nàng, chậm rãi hôn sâu.
Hắn cũng không muốn nói với nàng, hắn thích xử sự ổn thỏa của nàng, mỗi khi hôn môi, vì không biết nên đáp lại thế nào, cho nên ngây ngốc bắt chước hành động của hắn. Hắn thích sau khi hôn sâu, hơi thở của nàng sẽ hỗn loạn, nàng sẽ dựa hẳn vào người hắn, đôi mắt tràn đầy sương mù u mê, đôi môi cũng phiếm hồng bóng bẩy…
Đây chỉ là bí mật nho nhỏ của hắn. Nàng không biết, người khác càng không biết. Tuyệt đối chỉ thuộc về riêng hắn. Sự thỏa mãn khó có lời nào tả nổi đang chiếm đầy cõi lòng hắn. Hắn nhịn không được, đưa lưỡi tìm hiểu miệng nàng, mãi không dừng chân, cũng nhẹ nhàng cắn một chút vào đầu lưỡi của nàng.
“Được, chúng ta đã đính hôn xong.”
Nàng khẽ che đôi môi hơi hơi sưng đỏ, cảm thấy đầu lưỡi còn hơi đau đau.
“Đừng dùng một câu hai ý nghĩa như vậy nữa được không…”
Nghiêm Ngạn thật cẩn thận ôm chặt lấy nàng, để cằm nàng tựa lên bờ vai hắn. Giờ phút này, hương môi thơm vẫn đang quyến luyến bồi hồi trong tâm khảm của hắn, làm cho hắn có chút mê say.
Tựa trên vai hắn, Vân Nông phát hiện. Giờ đây, phong cảnh ẩn hiện qua những sợi tóc của hắn vẫn xinh đẹp như thường. Tia nắng vẫn sáng rỡ, trong trời đất cũng không bởi vậy mà có gì cải biến, cũng không bởi vậy mà khắc thêm một chút tình nồng mật ý trở nên càng hoa lệ hơn. Giữa hai người bọn họ, nàng đã quá quen thuộc với cảm giác an tâm này, cũng như tiếng nhịp tim yên bình trong lồng ngực hắn đang cùng nàng kề sát.
Giống như trước kia, bọn họ vẫn luôn cùng nhau sống ngày qua ngày, phong cảnh bên đường không hề thay đổi. Nếu cứ vậy mà nói, thay đổi có gì không tốt đâu?
Ít nhất, sau nhiều năm phiêu bạc, trái tim nàng cũng có chỗ để trở về nhà. Nam nhân này chính là của nàng. Sau này, hắn vẫn tiếp tục dùng tay nghề không tốt giúp nàng chải tóc vấn đầu, thích thú tự tay thay quần áo cho nàng, sẽ giống như một con chó trung thành canh giữ trước cửa phòng của nàng, không cho bất cứ ai xâm nhập một bước. Hắn còn có thể hôn nàng khiến nàng đầu óc choáng váng, làm cho nàng thường xuyên trằn trọc mỗi đêm vì nụ hôn chúc ngủ ngon của hắn. Đến nỗi sáng mai tỉnh dậy, ánh mắt đầu tiên nàng sẽ tìm kiếm đôi môi hắn …
“Tiểu Nông.” Nghiêm Ngạn nâng cằm nàng lên, đáy mắt mỉm cười, khẽ gọi.
“Ửm?”
“Muội đã trở về chưa?” Không biết xuất thần đến nơi nào, nàng có thể không biết, nàng đã liếm đôi môi của mình một hồi lâu.
Nàng nhất thời cứng người lại. Sắc hồng diễm lệ lại lan tràn như cỏ dại trên mặt nàng.
“Không cần trở về, trực tiếp mở miệng nói là được rồi.” Hắn rất hoan nghênh.
“…”
Hắn dùng ngón tay vuốt ve đôi môi nàng. Vuốt qua vuốt lại hồi lâu, không nói lời nào cũng không có hành động gì nhiều, chỉ mê muội dùng ngón tay vẽ qua viền môi nàng.
Hắn thấp giọng thì thào, “Trong lòng ta chỉ có một mình muội mà thôi. Ngườ