Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
, chỉ có điều giờ mới dám đoán cô gái đó là Nguyên Phi Ngư, anh nhìn thẳng vào cửa phản chiếu bóng mình đang nở nụ cười nhạt, khẽ chau mày lại: “Anh cảm thấy chuyện này không nên giấu giếm em, em cũng biết, anh làm bác sĩ tâm lý nên chuyện không muốn thấy nhất là làm tổn thương người khác.”
“Mất đi năng lực… đàn ông… vậy chẳng phải là…”, Bạch Thục Quyên thộn người nhìn Tử Nguyệt Vi Trần, bộ dạng như bị đả kích rất lớn, “Sao có thể như vậy?”
“Anh cũng thấy tiếc thay cho anh trai mình.” Tử Nguyệt Vi Trần khẽ so vai, mỉm cười nhìn cô, “Cho nên, em có thể nghĩ đến việc đi tìm người khác đi.”
Hồi ức cơ thể
Sau khi Tử Nguyệt Vi Trần và Ngải Hân đã rời đi, trong phòng làm việc của Tử Nguyệt chỉ còn lại hai người Quan Nhã Dương và Nguyên Phi Ngư, tâm trạng của Phi Ngư lúc này đang cực kỳ bất ổn, gục vào lòng Quan Nhã Dương khóc thút thít mãi không thôi, khóc đến mức mồ hôi túa khắp người, khiến hai người cảm nhận được hơi nóng hầm hập lan tỏa.
“Phi Ngư, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa được không?”. Quan Nhã Dương đang quỳ bên cạnh chiếc ghế sofa, tư thế vô cùng khó coi khiến đôi chân của anh đã tê cứng không còn biết cảm giác gì nữa, nhưng anh vẫn không dám cử động, sợ rằng nếu mình nhúc nhích sẽ làm Nguyên Phi Ngư cảm thấy khó chịu.
Mọi ý thức trong đầu Nguyên Phi Ngư vẫn đang quá mơ hồ mờ nhạt, căn bản chẳng nghe thấy người bên cạnh nói gì, cả cơ thể đắm chìm trong mạch suy tư của riêng mình, lúc khóc nghẹn ngào chẳng thôi, khi lại thút thít như tiếng thở dài não nề, bắt đầu run rẩy, hoặc là nói mê một vài câu chẳng ai hiểu nổi. Cứ chạy theo sự biến đổi suy nghĩ của cô khiến con tim của Quan Nhã Dương cũng chẳng khác nào sợi tơ mỏng manh được treo trên cao, thi thoảng lại bị kéo căng, đau đớn, cảm giác ấy giày vò cả buổi chiều, khi trời bắt đầu chìm vào màn đêm đen, cuối cùng cô cũng chìm vào giấc ngủ, Quan Nhã Dương khi đó mới dần tỉnh lại từ cơn hoang mang lo lắng, đôi chân đã mất đi tri giác kia đã cố gắng chống đỡ cơ thể rồi ôm Nguyên Phi Ngư đặt vào giường lớn của phòng khách.
Ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ đang dần khuất bóng, trong phòng không bật đèn, rất tối, anh đang ngồi bên mép giường, đôi mắt chớp chớp nhìn người đang say ngủ trên giường, người mà bản thân anh từng yêu điên cuồng si dại, hận đến muốn phát điên, vì khóc nên trông bộ dạng sao mà nhếch nhác, tóc mái trước trán rủ xuống hai bên gò má, để lộ ra vầng trán sáng trắng tinh khiết, cặp lông mày cau chặt, phía đuôi mi dài còn vương giọt lệ, đôi khi lại hít thở gấp gáp run rẩy mãi không thôi.
Nghe thấy chữ “nước”, đột nhiên Quan Nhã Dương như nghĩ đến thứ gì đó liền nhảy vội xuống giường, còn chẳng kịp đeo giày, vừa cởi chiếc áo vest, vừa lao vào phòng tắm. Phòng làm việc của Tử Nguyệt tuy lúc bình thường không có người ở, nhưng khu phòng tắm và vệ sinh vẫn được bố trí rất đầy đủ, xa xỉ nhất là chiếc bồn tắm cực lớn màu xanh nước biển chiếm đến cả nửa phòng tắm, Quan Nhã Dương xông đến bên bồn tắm, cũng chẳng thèm để tâm đến nhiệt độ lập tức vặn vòi, xả nước đầy bồn.
Sau đó anh trở lại phòng, ôm Nguyên Phi Ngư còn đang liên tục nói mê trong cơn ác mộng đến phòng tắm, rồi đặt cô vào bồn tắm lúc này đang đầy tràn nước.
Dòng nước mát lạnh đột nhiên bao trùm cả đất trời, khiến cơn ác mộng của cô cũng qua đi, vừa rồi trong mơ cô còn thực sự mơ thấy mình biến thành cá cùng Tháp Tháp quẫy đuôi vọt lên mặt biển, bay lên trời cao, nhưng tự do ngay trước mắt, nước trên người cũng từng chút từng chút cạn khô, quá đau đớn, cô và Tháp Tháp cũng sắp chết rồi…
Cả đời Phi Ngư luôn muốn vọt lên mặt biển bay lên trời cao, hết lần này đến lần khác rồi lại quay người nhảy xuống biển, mình đầy thương tích, chỉ vì có thể trong khoảnh khắc được tiếp cận với không gian bao la, đó chính là cái giá của sự vọng tưởng, cá đã được an bài vĩnh viễn chẳng lìa xa biển, nhưng còn Tháp Tháp? Tháp Tháp có gì sai, cô không muốn thấy Tháp Tháp chết…
Nước lành lạnh đang bao trùm khắp cơ thể, cô giống như người phải sống lâu trong hoang mạc khô cằn, lại rất đỗi hạnh phúc phát ra tiếng than khi thấy nước ở ngay trước mặt, sau đó dang rộng cánh tay, toàn bộ cơ thể đổ vào bồn tắm, khoảnh khắc cơ thể đang dần chìm xuống cũng là lúc khóe miệng cô khẽ mỉm cười.
Quan Nhã Dương đứng bên cạnh trông thấy cô nở nụ cười kỳ lạ, bất giác hoài nghi liệu cô có phải là mỹ nhân ngư trong truyền thuyết, lại có thể yêu nước đến nhường này, trước đây khi họ còn học đại học, từng có lần tâm trạng cô không tốt, lại đưa anh khi ấy còn chưa biết bơi cùng nhảy xuống ao trong trường, hại anh suýt sặc nước, nhưng cô lại vui vẻ hạnh phúc như một thiên thần giữa mặt nước.
Dù biết rằng kỹ thuật lặn của cô rất tuyệt đỉnh, nhưng vẫn sợ cô sẽ sặc nước trong khi còn chưa tỉnh lại, vì thế anh liền cởi cà vạt rồi mặc chiếc áo lót và quần dài bước vào bồn tắm, để đỡ đầu cô lên trên mặt nước.
Cuối cùng cô cũng bắt đầu tỉnh, chầm chậm mở mắt, trong màn nước lung linh cô nhìn thấy khuôn mặt ướt đẫm của Quan N