Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1079 lượt.
bên tai không ngừng.
Như Nhân nhìn chằm chằm cửa. Trong nháy mắt, khát vọng khó có thể ngăn chặn cùng với dục vọng mãnh liệt mênh mông dâng lên như thủy triều, bao phủ cô.
Cô không rõ đó là cảm giác của anh hay là của cô.
Một giây sau, anh rời đi.
Cô thở khẽ, cảm thấy anh đi xuống tầng, nhưng dục vọng và khát vọng này vẫn thiêu đốt cô.
Cô nhắm mắt lại, tiếp tục nằm ở trên giường, không hề động đậy, chờ chúng nó đi qua.
Nhưng cảm giác kia không rời đi, ngược lại chậm rãi dâng lên, vây quanh siết chặt lấy cô.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô có thể nghe được kim giây đồng hồ phát ra tiếng tích tắc máy móc trong phòng, mỗi một lần âm thanh càng lúc càng lớn.
Khi cô phát hiện thì cô đã xuống giường, mở cửa.
Hành lang yên tĩnh; trên cầu thang không một bóng người.
Nhưng cô biết anh ở đâu, cô có thể cảm nhận được anh. . . . . . Vĩnh viễn cũng có thể cảm nhận được anh. . . . . .
Cô giống như mộng du đi trong bóng tối, đi qua tầng ba, tầng hai, tầng một, đi tới phòng tập thể thao dưới tầng hầm ngầm.
Anh ở đó, chỉ mặc một chiếc quần nỉ trắng, nhảy những động tác vũ đạo sinh động hữu lực. Anh không bật nhạc, nhưng cô có thể nghe thấy tiết tấu mãnh liệt kia.
Động tác đó mềm mại lại kịch liệt, như là dung hợp giữa Hip-hop và võ thuật, nhưng lại không giống lắm. Anh đứng chổng ngược, lộn nhào, bay lượn trong không trung, có khi dùng một tay hoặc hai tay chống đỡ thân thể, hai chân luân phiên trong không trung. Động tác lúc nhanh lúc chậm, tư thái tao nhã lại có lực.
Vòng cổ của anh vẽ ra ánh bạc trong không trung. Anh như muốn thoát khỏi nhà giam nào đó, mồ hôi rơi trong không khí, cơ bắp dưới làn da phập phồng. Người đàn ông trước mắt, dường như đang thiêu đốt sinh mệnh, dùng tất cả nhiệt tình vào điệu nhảy kia. Nó trào dâng mà nhiệt liệt, cô bị mê hoặc, không thể nhúc nhích, cũng không dám tới gần.
Sau đó anh dừng lại.
Anh nhìn thấy cô.
Như Nhân thở hổn hển, không phát ra tiếng. Cô không nên ở đây, nhưng cô cũng không muốn rời đi.
Cô khát vọng anh, muốn anh, cô không thể suy nghĩ được gì, dục vọng nóng bỏng ở ngực khiến cô đói khát đau đớn không thôi.
Một đêm này, rất nóng, mà cô biết rõ làm vậy giống thiêu thân lao đầu vào lửa, nhưng vẫn không tự chủ được lặng lẽ tiến lên.
Cô hé miệng, thuận theo môi lưỡi anh, cảm nhận làn da nóng rực, nhịp tim vội vã của anh, cảm giác dục vọng khó có thể che dấu của anh.
Trời ạ, cô chấp nhận vì thế mà từ bỏ tất cả.
Dục vọng của cô hòa với anh, cô không rõ là của ai, coo cũng không muốn hao tâm tốn sức đi tìm hiểu.
Mồ hôi của anh làm ẩm áo ngủ của cô, đầu ngực vì anh mà đứng thẳng, cách lớp vải mỏng manh ma sát với lồng ngực rắn chắc của anh, sau đó bị ngậm vào trong miệng ẩm nóng.
Cảm giác đó rất tuyệt, làm cho người ta thẹn thùng, nhưng rất tuyệt.
Trong sự nóng bỏng làm cho người ta ngất ngây, không biết tại sao cô đã nằm ngửa trên sàn gỗ.
Trong nháy mắt, cô rất muốn chạy trốn, cũng lại rất muốn biết kế tiếp sẽ như thế nào.
Anh cho cô xem kế tiếp sẽ như thế nào. Anh không hề che giấu ý nghĩ của anh, mà cô cũng không thể nào duy trì tường phòng vệ của cô.
Trong đầu óc anh tràn ngập các loại hình ảnh dâm loạn cô chưa bao giờ nghĩ tới, khiến cho cô mặt đỏ tim đập. Sau đó anh liền làm, anh xốc váy của cô lên, cởi quần lót của cô, bàn tay to luồn vào giữa hai chân cô. Cô hít một hơi, co rúm lại. Ngón tay thô ráp, qua lại đè ép xoa nắn nơi mềm mại ẩm nóng của cô.
Cảm giác ấy so với giấc mơ cô thấy càng rõ ràng, thân mật hơn gấp trăm lần.
“A. . . . . .”
Cô khẽ kêu, lại muốn khép hai chân lại, nhưng anh không để cô làm như vậy.
Không, lần này không được. . . . . . Lần này em đừng hòng chạy trốn. . . . . .
Anh rút ngón tay ra, nắm chặt hai chân của cô, phủ người xuống, cúi đầu hôn mút nơi bí ẩn nhất của cô.
“Đừng. . . . . .” Cô xấu hổ đến mức không biết làm thế nào cho phải, cảm giác kia thật đáng sợ, thật mê người. Cô có thể cảm nhận được môi lưỡi, hô hấp ấm áp của anh, còn có ý nghĩ dâm loạn của anh.
A, Nhân Nhân, em muốn, anh biết. . . . . .
Cô không thể tiếp tục phủ nhận, cô không ngờ sẽ là như vậy, cô không thể nào suy nghĩ được gì.
Không cần nghĩ, chỉ cần cảm nhận là tốt rồi. . . . . .
Giọng nói của anh quanh quẩn trong đầu cô, anh ở giữa hai chân cô lấy lòng cô.
Như Nhân cắn đôi môi cánh hoa, nhíu đôi mày thanh tú, túm lấy mái tóc đen của anh, rướn người. Nháy mắt sau, ánh sáng lóe lên. . . . . .
Tiếng rên khẽ bật ra, cơ thể cô không thể khống chế run rẩy thở hồn hển. Nhưng người đàn ông kia không vì vậy mà dừng lại, anh tiếp tục làm chuyện tà ác hơn, đưa cô lên một lần cao trào khác.
Như sợ cô sẽ chạy trốn biến mất, anh hoàn toàn không cho cô cơ hội thở dốc. Cô còn chưa hồi phục tinh thần, anh đã ngẩng đầu lên, cởi quần dài xuống, lấy ra vật nóng rực cứng rắn dâng trào, gần như thô lỗ kéo cô lại càng gần, đột nhiên tiến vào thân thể cô, động tác vừa nhanh vừa vội.
Cô lại ưỡn ngườ