Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lãng Tử Xinh Đẹp

Lãng Tử Xinh Đẹp

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.

qua khi Hồng Hồng so sánh giữa miệng vết thương và phần xương bị cắt, cô ấy cho rằng đây là cùng một người làm, hình thức hạ dao rất giống, trình tự gần như giống nhau. Hắn đã từng được huấn luyện, rất rõ vị trí cơ bắp động mạch và thần kinh của con người. Tôi đồng ý với nhận định của cô ấy.”
“Người bị hại có gì giống nhau không?” A Lãng nhướn mày hỏi.
“Hỏi rất hay.” A Chấn lại gõ phím lần nữa, để họ xem tài liệu về người bị hại, “Người bị hại không có nhiều liên kết chung. Họ ở khắp nơi trên thế giới. Nhưng chuyện của Đàm tiểu thư làm tôi phát hiện ra khoảng đầu tháng ba năm ngoái người bị hại có chút giống nhau.”
“Có gì giống nhau?” Phượng Lực Cương nghiêng người, tò mò mở miệng. A Chấn lạnh mặt, nói: “Họ đều là nhà khoa học.”
“Sát thủ này chuyên giết nhà khoa học?” A Lãng rùng mình.
“Đúng, bắt đầu từ tháng ba năm ngoái.” A Chấn gật đầu, “Tuy lĩnh vực khác nhau, nhưng họ đều là nhà khoa học, toàn là hàng đầu.”
Anh thở sâu, khóe mắt hơi co rút lại, sau đó quăng ra một tin chấn động: “Hơn nữa tôi nghĩ, có ông chủ đứng sau họ tài trợ cho nghiên cứu của họ.”
Nhìn biểu cảm thản nhiên của A Chấn, tim hai người đàn ông đập mạnh, nhanh chóng nhìn nhau. Phượng Lực Cương càng không nhịn được lẩm bẩm, chờ đợi nhìn A Chấn.
“Đừng nói với tôi, ông chủ kia là ‘hắn’ đấy nhé.”
A Chấn mím môi, giữ im lặng.
Phượng Lực Cương tức giận hét ra một câu tục, “Fuck! Sao tên đấy không chết nhanh đi?!”
A Lãng cảm thấy đầu rất đau. Anh không trả lời vấn đề này, nhịn xúc động muốn chửi tục, trợn mắt nhìn A Chấn, hỏi: “Cậu cho rằng chuyện này có liên quan đến Mak?”
“Tôi chắc chắn chuyện này có liên quan đến hắn.” A Chấn giữ mặt nạ lãnh đạm, nói: “Tất cả số tiền dù nhiều hay ít cuối cùng đều dẫn về phía hắn.”
“Mak biết chuyện Đàm Như Nhân không?” A Lãng vẫn giữ bình tĩnh hỏi. “Tôi không chắc.” A Chấn rũ mắt suy nghĩ, nói: “Nhưng vụ án mạng này là có người cố ý để Đàm Như Nhân nhìn thấy. Người đó còn đặc biệt chọn vụ án mạng này để chạm vào bức phòng vệ của cô ấy. Người đó. . . . . .”
A Chấn ngẩng đầu nhìn họ, nói: “Người đó muốn chúng ta biết sự tồn tại của tên hung thủ này.”
“Vì sao?” Phượng Lực Cương nhíu mày.
“Tôi không biết.” A Chấn giương mắt nhìn họ nói: “Bây giờ tôi chỉ có thể chắc chắn là đối phương muốn để chúng ta biết chuyện này, cho nên mới tìm tới Đàm tiểu thư. Người bình thường không đủ mẫn cảm. Bức tường của Hiểu Dạ quá kín không có kẽ hở, nhưng Đàm Như Nhân thì không giống. Bức tường phòng vệ của cô ấy không đủ dày, hơn nữa cô ấy biết A Lãng.”
Đáng chết! Cô lại bị liên lụy một lần nữa. . . . . .
Sao A Lãng không thể nào ngờ chuyện này xảy ra là vì anh, phát hiện này khiến ngực anh căng thẳng.
“Có lẽ người kia chính là Mak.” Phượng Lực Cương đưa ra giả thiết.
Giả thiết này khiến A Lãng lạnh sống lưng.
Nếu người đó là Mak, chứng tỏ bất cứ lúc nào hắn cũng có thể thông qua vụ mưu sát này làm hại Như Nhân.
“Không. Tôi không nghĩ như vậy.” A Chấn phủ định quan điểm này, nói: “Thông qua Đàm Như Nhân để chúng ta biết chuyện này là không cần thiết.”
“Mấy năm qua, Hồng Nhãn đã phá hỏng nhiều chuyện tốt của hắn.” Phượng Lực Cương nhún vai, nói: “Có lẽ hắn muốn cảnh cáo chúng ta.”
“Có khả năng này, nhưng tất cả còn quá sớm để nói.” A Chấn cầm lấy một cái tách, uống một ngụm cà phê đậm đặc, nói: “Tóm lại, tôi đã thông báo cho những người khác. Anh Võ, chị Lam với anh Cần sẽ đi bắt tên hung thủ kia. Có tin gì tôi sẽ thông báo lại với các anh. Nhưng trong thời gian này, tốt nhất đừng để Đàm tiểu thư ở một mình.”
“Chúng tôi biết rồi.” Phượng Lực Cương gật đầu.
“A Chấn.” A Lãng mở miệng nói cảm ơn: “Cảm ơn.”
Người đàn ông hơi gật đầu coi như nghe thấy, rồi cắt liên lạc.
A Lãng tắt máy tính, trừng mắt nhìn màn hình. Phượng Lực Cương lại tựa vào sofa, gác chân lên bàn, không nói một câu.
Sự im lặng phủ khắp căn phòng.
“Tôi không thích tình huống này.” Lực Cương nhíu mày rậm, anh không thích chờ đợi.
“Tôi cũng không thích.” A Lãng đóng laptop lại, “Lần trước chị Lam phá hủy ổ của Mak ở dãy núi Andes, chúng ta cứ nghĩ rằng hắn đã an phận rồi.”[1'>
“Rõ ràng hắn không hiểu cái gì là an phận.” Phượng Lực Cương bĩu môi, “Chuyện lần trước anh Võ nói vẫn chưa giải quyết được sao?”
“Cần thời gian.” Hàm dưới của anh siết chặt, nếu không phải trước đấy anh bị thương, hẳn là bây giờ anh đã tham gia vào trong đó, không phải chờ ở chỗ này.
A Lãng gãi cái gáy cứng ngắc, dựa vào sofa, thấp giọng chửi một câu: “Mẹ nó, tôi ghét chờ đợi.”
“Tôi cũng vậy.” Phượng Lực Cương thở dài, đứng dậy vỗ vỗ bờ vai của anh, nói: “Tôi đi ngủ. Có chuyện gì, cậu biết tôi ở đâu rồi đấy.”
[1'> Đọc “Anh chàng quê mùa thâm tình” để biết thêm chi tiết ^^ * A Chấn aka Đồ Chấn: Nam chính trong P9. Bảo bối đại mãnh nam – Đồ Chấn x Đinh Khả Phỉ * Hồng Hồng aka Lương Linh Hồng: Nữ chính trong P5. Buồn thiêu đại thiên sứ – Nghiêm Phong x Lương Linh Hồng
Trăng tròn khiến thủy triều dâng cao.
Cô ngủ thật sự không an ổn, giấc mơ hỗn loạn không ngừng.
Chỉ là mơ thôi, cô biết,