Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1082 lượt.
t cô, nói thẳng với cô rằng anh ta thích thể xác nhiệt tình hơn là trao đổi tâm hồn.
Cô đoán A Lãng cũng không khác lắm, nếu không họ sẽ không trở thành bạn tốt.
Nhưng ngay cả như vậy, cô vẫn muốn ở bên anh. Cô khao khát ở bên anh, ngay cả làm đối tượng cùng anh tham hoan một đêm cũng được. Thật sự là đáng buồn. . . . . .
Rửa xong chiếc bát cuối cùng, cô đóng vòi nước lại, lau khô tay, vừa liếc mắt nhìn hai người đàn ông tràn ngập mê hoặc quyến rũ đang ngồi trên sofa.
Nhìn từ chỗ này, thật ra họ hơi giống nhau, ngăm đen như nhau, rắn chắc cường tráng như nhau, tản ra pheromone nam tính mạnh mẽ cuồn cuộn như nhau.
Nhưng có điều khác là Phượng Lực Cương muốn cô, người cô muốn là A Lãng nhưng A Lãng không cần cô.
Nếu cô đủ thông minh, có lẽ cô nên chọn người muốn cô, như vậy chuyện có thể đơn giản hơn rất nhiều, nhưng cô không có cảm giác với Phượng Lực Cương.
Tuy rằng anh ta rất thú vị lại nhiệt tình, nhưng anh ta cũng có nhiều thói quen xấu.
Mà người cô cần từ nhiều năm trước, chính là Quan Lãng.
Đối với cô mà nói, anh luôn là mong muốn không thể với được, xa như một ngôi sao trên trời, cho dù bây giờ đang ở trong cùng một ngôi nhà cũng vậy.
Nhìn thấy được, không chạm vào được. . . . . .
Kể cả có thể chạm vào, cô cũng không dám, sợ sẽ bị tổn thương, bị bỏng.
Gần như ngay tại một giây kia, anh quay đầu lại, cách một khoảng cách, nhìn cô.
Cô nên mỉm cười đáp lại, gật đầu chào anh, hoặc ít nhất nói với anh rằng cô muốn lên tầng nghỉ ngơi. Nhưng cô không thể, cả buổi tối, cô tránh ánh mắt anh. Đó việc gần đây cô thường làm nhất. Cô sợ bị anh nhìn thấu. Cô sợ để anh biết cô vẫn để ý đến anh.
Cô muốn dời tầm mắt, nhưng không thể.
Khi ánh mắt giao nhau trong cái chớp mắt ngắn ngủi, dục vọng trong mắt anh rất rõ. Cô ngừng thở, cảm thấy ngực trướng đau, bụng co rút chặt, cảm giác từng tế bào từ đầu đến chân đều sục sôi nóng lên vì cái nhìn của anh.
Nếu anh vẫy tay với cô, cô biết cô sẽ ngoan ngoãn đi qua, cùng anh đến chân trời góc biển, ngay cả khi anh bán cô, cô cũng sẽ đếm tiền hộ anh.
Như Nhân không nhúc nhích được cho đến khi anh thu lại tầm mắt.
Cô run rẩy, nhân lúc anh trả lời vấn đề của đối phương, bắt mình phải di chuyển hai chân như nhũn ra, nhanh chóng đi qua sau lưng hai người đàn ông lên tầng về phòng.
“Cô ấy lên tầng rồi. Cậu có thể bắt đầu.”
Đến khi chắc chắn cô gái kia đã đi khỏi, A Lãng mới mở miệng thông báo cho đối phương, đi vào vấn đề chính, “Trong email cậu nói sự việc có manh mối?”
“Chỉ có một vụ giết người phù hợp với lời kể của Đàm tiểu thư, không bắt được hung thủ. Nhưng người này phạm tội có nét riêng. Qua một năm rưỡi, có ba vụ, đều bị mổ bụng phanh ngực. FBI cho rằng ba vụ này là cùng một người gây ra.”
“Cho nên Hiểu Dạ nói không sai, đó là một tên tội phạm giết người hàng loạt.” Phượng Lực Cương vắt chéo chân, chỉ ra suy nghĩ trong lòng mọi người.
“Không có người bị tình nghi sao?” A Lãng hỏi.
“Không có.” Người đàn ông trong màn hình mặt không biểu cảm nói: “Nhưng có chuyên gia phác thảo chân dung tội phạm suy đoán hung thủ là nam giới, khoảng bốn mươi tuổi, cao 175 cm, cân nặng có thể từ 70 đến 80 kg, thuận tay phải, làm việc và nghỉ ngơi bình thường.”
“Sau đấy?” A Lãng nhíu mày.
“Không có sau đấy, trên đó viết có vậy thôi.” Người đàn ông tuấn tú lạnh lùng nói: “Không có gì khác nữa.”
“Khắc họa quá ít.” Phượng Lực Cương khó tin coi thường xùy một tiếng. A Lãng nghiêng về phía trước, hai tay đặt trên đùi, hỏi: “A Chấn, nhận định của cậu thì sao? Đừng nói với tôi, mấy ngày cậu đi tìm chỉ tra được báo cáo của FBI.”
Anh chàng đẹp trai nhẹ nhàng nhướn mày, hai tay khoanh trên bàn, môi mỏng khẽ mở: “Nhận định của tôi là hung thủ có thể làm nhiều việc cùng lúc. Hắn ta làm việc bằng tay phải, viết bằng tay trái. Hắn có một công việc thường xuyên phải ngồi máy bay để che đậy tội ác. Chân phải của hắn có vết thương cũ. Từng được huấn luyện quân sự chuyên nghiệp.”
Phượng Lực Cương huýt sáo, “Sao cậu biết?”
“Bởi vì tôi không chỉ điều tra tài liệu của FBI, còn tìm hiểu điều tra tội phạm khắp thế giới. Trong một năm rưỡi, thủ đoạn tương tự ở nước Mỹ chỉ có 3 vụ. Nhưng mười năm, vụ án lưu trong hồ sơ trên cả thế là 18 vụ, còn không thể hoàn toàn chắc chắn là có 25 vụ.”
A Chấn dựa vào lưng ghế dựa, gõ một phím gửi tài liệu qua, đồng thời tuyên bố: “Kẻ này không chỉ là tội phạm giết người hàng loạt. Hắn là sát thủ máu lạnh chuyện nghiệp.”
“Cứt chó.” A Lãng chửi một tiếng, kẻ này còn khó trị hơn so với nhận định ban đầu của bọn anh.
A Chấn tiếp tục nói: “Đa số vụ án, hắn không để lại nhiều chứng cứ lắm. Tuy rất ít nhưng dù gì vẫn có một chút. Nước Pháp có dấu chân, khi hắn đi, trọng tâm sẽ dời về bên trái. Đế giày chân trái cũng mòn hơn chân phải nhiều, chứng tỏ chân phải của hắn có vết thương, cho nên mới theo quán tính đặt trọng tâm về bên trái. Trên mấy thi thể ở Tây Ban Nha, châu Úc, Canada, một số lưỡi dao cắt bên phải, một số bên trái, thế nên làm người ta ngộ nhận là không cùng một thủ phạm. Chẳng