Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.

tách mấy cái mới dừng tay, ngồi chồm hổm xuống ở trước mặt cô.
Phòng thử đồ ánh đèn nhu hòa từ đỉnh đầu chiếu nghiêng xuống hình dáng hai người. Thi Dạ Triêu giữ lấy nâng cằm của cô, nhìn chăm chú hồi lâu. Đáy mắt anh có gì đó, Cố Lạc nhìn thấy, nhưng đoán không ra, giống như là một đoàn nước xoáy thật sâu, tâm tình nào đó lăn lộn kích liệt lại bị đè nén.
"Vừa rồi anh nói sai." Anh mở miệng.
"Nói sai cái gì?"
"Người không kịp chờ đợi là anh." Thi Dạ Triêu hai tay vịn hông của cô kéo cô lên, cũng không buông ra."Anh rất muốn biết vào cái ngày anh cưới em đó, em sẽ là dáng vẻ gì."
Cố Lạc trong lòng chấn động, khi anh nhìn soi mói lặng lẽ hoạt động chân nhưng chợt không có hơi sức! Chân, vẫn cứ cần phải dựa anh mới có thể đứng thẳng."Em cũng vậy rất muốn biếth ngày đó anh lại là bộ dạng gì? Còn tưởng rằng anh đối với phụ nữ mặc áo cưới có bóng ma, đừng đem em thành người kia."
Anh nhíu mày, "Có bóng ma không phải là em sao? Ít nhất toàn bộ hành trình hôn lễ Eric em đều ở đó." Ít nhất, anh cũng không có tận mắt thấy một màn Chử Dư Tịch chân chính gả cho thái tử kia.
Cố Lạc thở ra một hơi, bắt đầu đẩy anh."Em không lấy chồng, bây giờ đi ra ngoài nói với bác Kỷ đám cưới này em không làm."
Thi Dạ Triêu lông mày nhướng cao hơn, gần như khó mà tin được người phụ nữ này là đang nổi nóng đùa bỡn."Cái đề tài này chúng ta nói qua vô số lần, có lấy chồng hay không cũng không phải em."
Cố Lạc chợt không nói lời nào, bởi vì không biết trả lời như thế nào, lại vừa vặn thành toàn thời gian khó có được. Cô mím chặt môi, khóe miệng xụ xuống, bộ dáng có mấy phần uất ức, mặt mày lưu chuyển không biến sắc cảm giác vô lực, mềm nhũn tim của anh, không duyên cớ làm cho anh sinh ra dục vọng muốn đem người phụ nữ này thương tiếc nâng ở lòng bàn tay.
Thi Dạ Triêu cười một tiếng, cúi đầu hôn lên Cố Lạc, cũng ở lúc cô giãy giụa kháng cự cố định đầu của cô bá đạo sâu hơn nụ hôn này.
Có lúc mọi người là cần phải ép! Vội vã, cần dùng độc ác nào đó mới có thể hóa giải đau đớn không thể nói ra miệng.
Cố Lạc bị anh vây ở trong ngực hôn mạnh, hô hấp tràn đầy hơi thở của nhau, mà hơi thở lại lẫm này lại đúng lúc lấp đầy vào chỗ trống trong lòng nhau.
Trong lòng của bọn họ đều có mảnh đất, bởi vì yêu lâu dài mà không phải mà khô khốc, rất hoang vu, lại mỗi lần có thể ở gần đối phương giống như hấp thu lực lượng dịu dàng mà bền bỉ nào đó, giống như chất dinh dưỡng nào đó một giọt một giọt truyền thụ đến nơi da bị nẻ một chút ít máu thịt mơ hồ, làm dịu mỗi một vết thương hoặc sâu hoặc cạn.
Nếu như đây là một loại cứu giúp, được cứu cũng không phải một mình.
Hai người đều không phải là ngu! Cảm nhận được cái loại cảm giác vi diệu đó. Có lẽ bởi vì có cảnh ngộ tương tự mới có thể sinh ra loại sống nhờ vào nhau đặc biệt lệ thuộc vào nhau đó, nhưng nội tâm kiêu ngạo khiến cho bọn họ vĩnh viễn không thể đem loại đó nói ra khỏi miệng.
Đôi tay Cố Lạc đã từ ban đầu kháng cự đổi thành ôm cổ của anh, phần nhu thuận này, là cô tình nguyện. Mà đối với Thi Dạ Triêu mà nói Cố Lạc nhu thuận giống như một loại thuốc mê hồn, làm cho anh bất tri bất giác hãm sâu. . . . . .
"Cố Lạc." Anh bỏ dở nụ hôn này, chống đỡ môi của cô giọng nói nhỏ giọng mà nói: "Lạc, anh nghĩ muốn em."
Khi anh nói lời này thì tay đã đặt lên ngực của cô, Cố Lạc thức tỉnh, bắt lấy cái tay không thành thật của anh."Anh điên rồi? Cũng không nhìn một chút đây là nơi nào."
Cố Lạc đẩy anh ra, cởi xuống áo cưới để đổi váy, Thi Dạ Triêu đang chạy ở trên eo cô thời điểm lại hôn cô một phen, hơi thở đã thấy không yên."Chúng ta đi."
"Áo cưới thì sao?" Cố Lạc bị anh kéo lảo đảo một cái thiếu chút nữa trật chân té ngã.
"Hôm nào lại nói!"
Thi Dạ Triêu tùy tiện tìm lý do ném Kỷ Linh lại rồi mang Cố Lạc đi, cũng không biết anh tại sao lại gấp gáp như vậy, ngay cả bản lĩnh lái xe về nhà cũng nhịn không được, trực tiếp tìm khách sạn thuê phòng. Vào cửa chạy thẳng tới phòng tắm, mở nước nóng. Nước nóng từ đầu rót xuống, Cố Lạc bị anh lột hai ba cái, chống đỡ ở trên tường hôn kích liệt, vừa hôn vừa rút đi quần áo của mình. Thi Dạ Triêu xoa cô, thuận tay kéo một chân cô lên ôm mình, tiểu Triêu Triêu chống đỡ cô nhẹ nhàng nặng nề cọ, không bao lâu liền chọc cô động tình, sau đó eo một đĩnh, vào tận gốc rễ.
Cái loại cảm giác chặt chẽ kết hợp đó khiến Thi Dạ Triêu thoả mãn muốn than, nâng lên chân cô bắt đầu động. Anh vừa bắt đầu cũng không dịu dàng, sau lại càng hung ác. Cố Lạc mặc dù muốn chịu đựng, dần dần cũng không nhịn được gọi ra, vịn trên vai của anh - trên - dưới – cúi đầu thừa nhận.
"Nhẹ một chút, nhẹ một chút. . . . . ."
Cố Lạc nhỏ nhắn làm sao thừa nhận được loại công kích đó, liên tiếp cầu xin tha thứ. Nhưng cô càng như thế, Thi Dạ Triêu càng không thu lực, càng muốn nhìn cô vì mình ý loạn tình mê, giữ chặt hông của cô ấn mông xuống bụng dưới của mình.
"Lạc."
"Ừ. . . . . ."
Không phải chỉ có một mình anh sẽ gọi cô là Lạc, nhưng chỉ có anh kêu lên hai chữ này thì Cố Lạc cả trái tim đều là run. Vành tai và tóc mai chạm vào