Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
hía dưới chăn, trẻ con dựa gần liền quấy nhiễu cô hô hấp dồn dập một chút, khó nhịn cuộn tròn thân mình.
Thi Dạ Triêu dán ở tai của cô lại hỏi lần nữa, miệng Cố Lạc trong mơ hồ dạ không rõ. Anh cười nhẹ, xoay mặt của cô qua, cực kỳ cưng chiều hôn một cái, khàn giọng nỉ non: "Cô gái ngoan."
Thi Dạ Triêu biết ở dưới tình huống cô ý thức không rõ như vậy tự quyết định có chút buồn cười, cô tỉnh lại căn bản cũng sẽ không nhớ được đã đồng ý anh cái gì, có lẽ hai người còn có thể khôi phục lại quan hệ chiến tranh lạnh như trước, nhưng mà trong lòng vẫn ấm áp bởi vì cô lên tiếng trả lời.
Ngày đó Cố Lạc đi San Francisco lại gặp phải trời mưa, Thi Dạ Triêu mang Lục Kya Việt cùng đưa cô ra sân bay.
Một đêm chăm sóc kia quả thật không thể thay đổi cái gì, như Thi Dạ Triêu đoán, ở giữa hai người thủy chung bị tầng màng mỏng chiến tranh lạnh kia ngăn cách, cũng may ngầm hiểu lẫn nhau là không biểu hiện ra ở trước mặt Lục Kya Việt.
Lúc sắp chia tay, Thi Dạ Triêu ở dưới đôi mắt nhỏ khẩn cầu của Lục Kya Việt ôm lấy Cố Lạc, nhân tiện tặng kèm một cái hôn. Cố Lạc cũng không kháng cự, thậm chí đáp lại, Lục Kya Việt rất hài lòng nhìn thấy trường hợp như vậy, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng nhìn hai người hôn nhiệt tình, nhưng tay nhỏ bé vẫn dắt Cố Lạc không thả. Mặc dù không thể công khai quan hệ của Cố Lạc và Thi Dạ Triêu, nhưng mà giờ phút này ở trong mắt người khác nhất định cho rằng bọn họ là người một nhà, Lục Kya Việt lặng lẽ di chuyển về phía bên người Thi Dạ Triêu, kéo thấp vành nón, che giấu chút kiêu ngạo nào đó tự nhiên sinh ra.
Mỗi lần tách ra với Cố Lạc, Lục Kya Việt đều không vui vẻ, lần này lại hình như từ trên mặt cậu thấy hưng phấn giống như không kịp chờ đợi. Cố Lạc ngồi xổm xuống sửa sang lại áo của cậu, siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai."Mẹ không có ở đây, con phải ngoan, không cho phép gây ra phiền toái cho chú ấy."
"Ừ." Lục Kya Việt gật đầu một cái, Cố Lạc liếc nhìn Thi Dạ Triêu, lại đổi lời nói: "Không, có thể gây ra phiền toái, có Evan ở đây, con chọc bao nhiêu phiền toái đều không cần sợ, có chú ấy chống đỡ cho con."
"Ách. . . . . ." Lục Kya Việt len lén nhìn người đàn ông bên cạnh, nhỏ giọng nói với Cố Lạc: "Như vậy không tốt đâu?"
"Có cái gì không tốt? Con phải gọi chú ấy là cha đấy, gọi không sao?"
Cố Lạc đúng tình hợp lý nói, Thi Dạ Triêu bật cười, bàn tay vỗ vỗ đầu Lục Kya Việt: "Xem ra vì để cho cháu tạm thời gây ra phiền toái cho ta cũng phải dạy dỗ cháu công phu."
Lục Kya Việt còn chưa kịp vui mừng, Cố Lạc cũng đã nhăn lại mày."Chúng ta nói qua cái vấn đề này, em phản đối, học công phu quá cực khổ, em không muốn để nó chịu khổ."
Thi Dạ Triêu xem thường, cúi đầu nói với Lục Kya Việt: "Hiện tại chịu khổ là vì tương lai có thể trở nên đủ cường đại, không bị người khi dễ."
Cố Lạc lắc đầu: "Em chính là muốn cho nó làm một đứa bé bình thường, biết đánh người, cũng sẽ bị đánh, không cần nó mạnh mẽ đến mức nào, chỉ cần nó trải qua cuộc sống bình thường."
Đôi mắt Thi Dạ Triêu ở sau mắt kính màu đen cong lên: "Em bây giờ còn cho là nó có thể làm một đứa trẻ bình thường?"
"Tại sao không thể, nhiều năm trước như vậy về sau đều như vậy, giống nhau không phải tốt sao?"
—— kêu đứa bé gọi anh là ba, em còn muốn để cho nó làm đứa trẻ bình thường thế nào?
Thi Dạ Triêu mấp máy môi, cũng không nói rõ, mặc dù anh không muốn làm ba tiện nghi, lại thẳng không chịu để cho Lục Kya Việt gọi anh, nhưng quan hệ này rốt cuộc là đã tồn tại, anh coi như cái hỗn tiểu tử này là "Mua một tặng một" miễn phí có được cũng tốt. Thi Dạ Triêu hỏi Lục Kya Việt: "Nghe cô hay là nghe ta đây?"
Lục Kya Việt lần này rất không phúc hậu làm phản rồi, buông ra tay Cố Lạc ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Thi Dạ Triêu, có chút tâm hư giải thích: "Cháu không sợ chịu khổ. . . . . ."
Thi Dạ Triêu trên mặt lộ ra một tia hài lòng, Cố Lạc trừng mắt liếc anh một cái."Nếu con trai em xảy ra vấn đề, cẩn thận em ——"
"Em không phải là đã nói rồi, có anh chống cho nó, không tin anh?"
Thi Dạ Triêu dùng lời chặn cho cô á khẩu không trả lời được, thật may là đến lúc phải lên máy bay, cô kéo rương hành lý, cuối cùng lại ôm lấy Thi Dạ Triêu."Bản thân anh cẩn thận, có người vẫn muốn mạng của anh đấy."
Thi Dạ Triêu chỉ cười, vẫn cảm thấy mạng của mình đủ cứng, người bình thường là lấy không được.
Máy bay cất cánh, Cố Lạc quan sát thành phố càng ngày càng nhỏ bé ở trong tầm nhìn, khóe miệng khẽ nâng lên, ngón tay ở trên cửa sổ viết lên tên Thi Dạ Triêu: nhìn anh đối với con trai em tốt một phần, tạm thời tha thứ cho anh.
Anh chịu thừa nhận đứa bé này, là chuyện Cố Lạc cảm kích nhất.
Cố Lạc vừa đi, Thi Dạ Triêu liền cho người đưa Lục Kya Việt trở về.
"Chú buổi tối trở lại không?" Lục Kya Việt trước khi đi hỏi anh.
Thi Dạ Triêu liếc xéo cậu, "Thế nào, mẹ cháu mới vừa đi liền dính lên ta? Buổi tối không ai đọc chuyện xưa cho cháu trước lúc ngủ sao?"
Lục Kya Việt bĩu môi, "Ân Ân buổi tối trở lại, hẹn cháu đi ăn cơm, bảo cháu dẫn chú đi, nếu như chú không bận rộn."
Cậu nói l