Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.

ời này mang theo một chút dương dương tự đắc, Thi Dạ Triêu trầm ngâm một chút: "Được, sau khi tan việc về nhà đón cháu."
Đoàn người vừa muốn rời đi, ánh mắt Thi Dạ Triêu bỗng chốc quét đến bóng dáng quen thuộc, dừng chân nhìn sang. 72 theo tầm mắt của anh nhìn lên, nhận ra người nọ."A?"
Cùng đi chung với A còn có một người đàn ông, là bóng lưng, không thấy được mặt, không biết hai người đang đàm luận cái gì, nét mặt A rất là nghiêm túc.
Thi Dạ Triêu vô tâm mặc kệ cô, xoay người rời đi, đi vài bước lại nghĩ đến cái gì, bước chân ngừng lại một chút, quay đầu lại nhìn A lâu hơn một chút như có điều suy nghĩ. 72 hỏi: "Sao vậy?"
"Tra một chút cô ta là lúc nào thì trở lại Vancouver, còn có động tĩnh của Er¬ic trong khoảng thời gian này."
"Vâng"
A, Er¬ic. . . . . . Cô chưa từng quên ban đầu A là người của Er¬ic.
72 cắn cắn môi, chỉ mong đừng có chuyện gì không tốt.






Ban đầu, Thi Dạ Triêu dùng nhược điểm của Thi Dạ Diễm ép hắn rút lui khỏi nhà họ Thi, hai anh em mặc kệ quan hệ như thế nào, Thi Duy Ân và Thi Dạ Triêu vẫn chung sống cực tốt.
Thi Dạ Triêu còn nhớ rõ ban đầu lần đầu tiên nhìn thấy tiểu cô nương này, cô không sợ anh, hơn nữa ngoài dự liệu gọi tên của anh, thậm chí chủ động yêu cầu tiếp xúc gần gũi với tiểu sủng vật của anh một phen. Nếu không phải cưng chiều con gái bảo bối lại vừa biết Thi Dạ Triêu sẽ không thương tổn tiểu Trà Diệp, Du Nguyệt Như vô luận như thế nào cũng sẽ không để cho bọn họ gần gũi đến như vậy.
Thi Duy Ân mỗi lần đến Vancouver đều muốn gặp mặt Thi Dạ Triêu, lần này hai người chưa gặp lúc nào, nên tiểu nha đầu này rất nhớ nhung.
Người hầu bàn đẩy ra cửa phòng bao dầy cộm nặng nề cho Lục Kya Việt, đầu nhỏ của Thi Duy Ân lập tức từ phía sau máy chơi game nâng lên, cặp mắt sáng lên: "Kya Kya!" Cô đã chạy tới theo thường lệ kề mặt cho Lục Kya Việt một cái hôn,"Em rất nhớ anh đó!"
Lục Kya Việt rất vui vẻ, đem quà tặng nhỏ cho cô nhét vào trong ngực cô, sờ sờ đầu của cô cẩn thận đánh giá."Ân Ân hình như cao hơn."
"Cháu lớn như vậy, vẫn tranh giành với đứa bé." Du Nguyệt Như vỗ vỗ bả vai Lục Kya Việt bày tỏ an ủi, nhàn nhạt liếc Thi Dạ Triêu một cái.
"Người nào nha? Giành cái gì?" Thi Duy Ân ôm quà tặng không hiểu hỏi.
Cướp đương nhiên chính là con.
Du Nguyệt Như nhún nhún vai, cũng không trực tiếp cho đáp án: "Con về sau sẽ biết."
Thi Dạ Triêu không tiếng động cười, rất tà ác cho Lục Kya Việt một ánh mắt khiêu khích. Lục Kya Việt vốn là mất hứng, chợt tựa như nhớ tới cái gì, học dáng vẻ nhún nhún vai của Du Nguyệt Như, ở chỗ trống Thi Duy Ân để quà tặng nói: "Dụ dỗ cô gái nhỏ vui vẻ có ích lợi gì? Còn không phải là làm cho người phụ nữ mình đi uống rượu giải sầu đến ói? Có bản lãnh chú cũng dụ dỗ Lạc được giống như Ân Ân động một chút là làm nũng với chú."
Du Nguyệt Như cười khẽ ra tiếng, Thi Dạ Triêu sặc, chút yêu cầu này so với Thi Duy Ân muốn cao giống như Lục Kya Việt còn khó khăn hơn."Họ. . . . . . Không giống nhau."
Bốn người ăn cơm, một người đàn ông cùng một đứa bé trai ở giữa đấu tranh, được lợi chính là tiểu Trà Diệp, bị mọi người tán tụng.
Du Nguyệt Như chỉ biết là sự kiện bom, cũng không biết sóng ngầm giữa hai anh em, thừa dịp thời điểm bọn nhỏ không để ý hỏi mấy câu. Thi Dạ Triêu tránh nặng tìm nhẹ ứng đối, Du Nguyệt Như nhìn ra anh không muốn nói về cái đề tài này cũng không sao, chỉ dặn dò anh cẩn thận một chút. Thi Dạ Triêu nở nụ cười nhạt nhòa, thái độ ôn hoà, nếu Thi Dạ Diễm không để cho cô ta biết những thứ này, như vậy anh cũng không có cần thiết liên luỵ Du Nguyệt Như vào.
Bởi vì Cố Lạc không có tới, Du Nguyệt Như vẫn tiếc nuối, sau bữa ăn mới từ chỗ Lục Kya Việt biết được nguyên nhân, Thi Duy Ân vừa vặn nghe được: "San Francisco?"
Lục Kya Việt gật đầu, lau bơ dính trên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc.
"Ba em cũng đi San Francisco rồi, thật là đúng dịp." Thi Duy Ân nghiêng đầu Du Nguyệt Như như: "Ba đi gặp Lạc sao?"
"Đại khái sẽ đi." Du Nguyệt Như thuận miệng mà đáp.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, bên kia Thi Dạ Triêu mi tâm khẽ chau, cố làm vô tình hỏi: "Er¬ic không phải ở Miami?"
"Bên kia công ty cũng có chuyện, không có biện pháp đành chạy tới chạy lui." Du Nguyệt Như đổi đề tài, "Hôn lễ chuẩn bị như thế nào? Nghe mẹ nói đã cùng nhà thiết kế quyết định vấn đề áo cưới lễ phục? Chiếc nhẫn thì sao?"
Du Nguyệt Như trước đó dẫn tiểu Trà Diệp đến ở nhà họ Thi ở Toronto mấy ngày, nghe Kỷ Linh đề cập tới. Thi Dạ Triêu nhếch mày, "Xem ý tứ của cô, cô định giúp một tay cho hôn lễ của chị dâu sao?"
Chuẩn bị hôn lễ Du Nguyệt Như có kinh nghiệm, hôn lễ thái tử căn bản chính là do một tay cô bày ra, chỉ là toàn bộ tâm huyết chỉ vì Thi Dạ Triêu mà hỏng hết, nghĩ đến đây, cô lại cười lạnh: "Nếu như người anh phải cưới không phải là Cố Lạc, tôi một chút cũng không muốn để ý đến anh."
"Tôi thật sự đúng là hưởng một ít vinh quang của Cố Lạc, nên cám ơn cô hay là nên cảm ơn cô ấy?"
"Cảm ơn ai không quan trọng, đối với cô


Polaroid