Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.
ấy thật tốt là được."
Thi Dạ Triêu có chút buồn bực, không hiểu tại sao anh cảm giác mỗi người đều sợ anh phụ lòng Cố Lạc, đều cho rằng cô phải gả cho 1 con sói mà không phải hơn một người đàn ông kim cương đẹp trai có quyền thế, càng sợ anh có mưu đồ khác với cô, cơ hồ mỗi người đều ở đây phòng bị anh.
Sô ngày hai đứa trẻ xa cách không tính là ngắn, Lục Kya Việt theo thường lệ bồi tiểu Trà Diệp về nhà ở mấy ngày, vừa vặn cho Thi Dạ Triêu thời gian tiến hành nghiên cứu vũ khí tiến trình cuối cùng. Trên căn bản anh cứ như vậy bận rộn gần như là suốt đêm, 72 chuẩn bị đưa đồ ăn khuya vào, Thi Dạ Triêu chỉ lấy ly cà phê uống..., ngồi dựa trên ghế nhắm mắt dưỡng thần .
72 thấy anh bóp vai cổ, rất tự giác qua giúp anh xoa bóp buông lỏng."Tạm thời còn không tra được tư liệu chính xác, nhưng là y theo tài liệu hiện có thì thấy A ít nhất trở lại mấy tháng, tiếp tục tra không?"
Anh không có lên tiếng, 72 tiếp tục báo cáo: "Er¬ic gần đây đều ở đây Miami, thỉnh thoảng đi tới đi lui đến San Francisco, trước mắt ở San Francisco, cùng Cố tiên sinh ở chung một chỗ."
"Cái này tôi đã biết."
Thi Dạ Triêu được một lúc không nói lời nào, 72 đoán không ra anh đang nghĩ cái gì."RX-7 nên đưa đi thí nghiệm ——" vừa dứt lời, Thi Dạ Triêu chợt mở mắt: "Người đàn ông đi chung với A kia là ai ?"
"Người tôi cử đi thăm dò, còn chưa có hồi báo tin tức."
"Được, ngoài ra tôi muốn biết Er¬ic gần đây cũng tiếp xúc qua người nào."
"Vâng"
72 không lãng phí thời gian, lập tức đi điều tra. Thi Dạ Triêu đi tới phía trước cửa sổ, kéo màn cửa sổ ra, giữa lông mày hiện đầy tối tăm, không biết có phải anh suy nghĩ nhiều hay không, có loại cảm giác làm người ta lo lắng đang âm thầm từ từ tiến tới gần anh, đó là một loại nguy hiểm ẩn núp thật lâu, thế mà anh lại không biết ở đâu để phòng bị.
Miệng anh uống cà phê, trầm tư suy nghĩ, muốn đối phó một người, phương pháp cực kỳ có phần thắng chính là tìm đúng nhược điểm đối phó, mặc dù không thể một kích chiến thắng, cũng sẽ bị thương nặng.
Mà nhược điểm của anh. . . . . . Thi Dạ Triêu tự hỏi, anh không có bất kỳ nhược điểm có thể bị người khác dùng để công kích.
Bỗng dưng, trước mắt thoáng qua bóng dáng Cố Lạc, Thi Dạ Triêu mấp máy môi: cô chưa tính là nhược điểm của anh, hoàn toàn khác biệt, là lá chắn dùng để làm mình càng thêm lì lợm.
*****
Cố Lạc ở trong giấc mộng bị chuông điện thoại di động đánh thức, đầu đầy mồ hôi, thấy tên Thi Dạ Triêu trong lòng cả kinh: "Có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không? Anh có khỏe không?"
Thi Dạ Triêu ở bên kia khẽ cười, "Anh rất khỏe, nhưng nghe giọng em không phải là quá tốt."
Giọng nói anh quen thuộc khiến tâm Cố Lạc không khỏi an định lại, nằm xuống lại xoa xoa đầu: "Kya Kya như thế nào?"
"Ở chỗ Nguyệt Như, ở chung một chỗ với tiểu Trà Diệp."
Đêm khuya yên tĩnh như vậy, trong điện thoại âm thanh lẫn nhau vừa xa xôi vừa hình như cách rất gần, trái tim như gần kề, dễ dàng sinh ra một loại cảm xúc gọi là nhớ nhung. Thi Dạ Triêu kêu cô một tiếng, Cố Lạc nhàn nhạt đáp lời, sợi âm thanh kia xẹt qua sâu trong dây cung nội tâm người khác, rung động bắt đầu nảy sinh khát vọng mới nào đó.
Khát vọng ở bên người cô, khát vọng chân thật đụng chạm mà không phải là nhớ nhung trống rỗng.
Loại cảm giác này có chút mệt nhọc, có chút ngu xuẩn muốn động, lại vô pháp ức chế. Thi Dạ Triêu đốt điếu thuốc, thật sâu mà hít một hơi."Có phải thấy ác mộng hay không?"
Trước kia không biết, sau khi ở chung cùng với Cố Lạc mới phát hiện cô thường thường gặp cơn ác mộng.
Cố Lạc bởi vì một câu nói này của anh, trong lòng thoáng chốc nhu mềm một mảnh, lại hết sức trống rỗng, ôm chăn cuộn tròn, bất tri bất giác để xuống phòng bị: "Gặp, may nhờ ở thời điểm đáng sợ nhất bị điện thoại của anh đánh thức."
Thi Dạ Triêu lại hít một hơi thuốc, chậm rãi khạc ra, muốn gọi tên của cô, lại sợ kích động nào đó sẽ được phun ra, liền chịu đựng, nhưng phát hiện chỉ nghe cô nhàn nhạt hô hấp đều là loại đau khổ.
"Cố tiên sinh thân thể như thế nào?"
"Bệnh cũ trước kia, cũng may, không có gì đáng ngại."
Ngắn gọn mấy câu đối thoại sau lại trận trầm mặc ngắn ngủi, lần này bọn họ ngay cả nói sang chuyện khác cũng không muốn rồi, tình nguyện cứ lấy trầm mặc như vậy hành hạ lẫn nhau.
"Evan."
"Hả?"
Cố Lạc cắn môi một cái, "Em hình như. . . . . . Có chút nhớ anh, có tin hay không?"
Thi Dạ Triêu nhất thời liền cười, tiếng cười trầm thấp dễ nghe rõ ràng truyền vào lỗ tai Cố Lạc. Trong tiếng cười kia không có châm chọc cùng tự đắc, mà là một loại ấm áp sờ không được, ở ngoài ngàn dặm vòng quanh lòng của cô.
"Anh có lẽ cũng có chút."
Thi Dạ Triêu thiệt giả nửa nọ nửa kia mà nói đến, nhưng Cố Lạc có chút bất mãn hỏi ngược lại: "Nhớ thân thể?"
Nếu là bình thường, Thi Dạ Triêu nhất định sẽ cho cô trả lời khẳng định, bởi vì sự thật quả thật như thế. Nhưng là lần này, Thi Dạ Triêu nguyện ý thừa nhận những thứ nhớ nhung kia cùng quá khứ không đồng dạng như vậy, tuy chỉ có hai chữ tiếc như vàng:
"Không hẳn."
Người đàn ông này bi