Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.
không quấy rầy anh nghỉ ngơi, cô cố ý chọn đường vòng yên tĩnh.
Mà Thi Dạ Triêu ngồi ở sau xe khẽ nhếch đầu, khép hờ mắt: "Cách ngày cưới bao lâu nữa?"
"Mười ngày, mai tôi đi lấy nhẫn cưới." 72 nhìn anh qua kính chiếu hậu: "Anh chắc chắn muốn cử hành hôn lễ vào thời điểm này? Nếu phu nhân biết chuyện đứa nhỏ, sợ rằng không thể nào chấp nhận được."
"Vì vậy mới làm hôn lễ trước, sự tồn tại của Lục Già Việt sớm muộn cũng truyền tới tai bà." Thi Dạ Triêu giọng nói nhàn nhạt tự giễu: "Tôi hận không thể hôm nay liền cưới cô ấy."
72 không nhịn được mặt mày tươi cười: "Không có ai giành phụ nữ với anh mà đã gấp thành cái bộ dáng này, ngẫm lại lúc anh vừa biết sắp phải kết hôn với cô ấy còn tỏ vẻ mặt khó chịu cự tuyệt cơ đấy."
Thi Dạ Triêu vểnh mép, 72 nhìn mà không hiểu thỏa mãn trong nụ cười của anh.
Người phụ nữ của anh, Cố Lạc của anh, từ đầu tới cuối đều chỉ thuộc về một mình anh. Hãy xem truyện tại nguồn diễn đàn của lê quý đôn nha. Cô đã sớm biết, nhưng lại giấu anh lâu như vậy, chờ lát nữa nhất định phải thật tốt trừng phạt cô.
Nhưng chờ anh về đến nhà, thì nào còn bóng dáng Cố Lạc?
Anh sờ vào chiếc giường đệm lạnh lẽo, lấy di động ra gọi cho cô. Điện thoại reo lên mấy tiếng cũng không có người nghe.
Mặc dù Thi Dạ Triêu có chút chút không hài lòng cô không vâng lời, nhưng bởi vì biết được cái bí mật động trời kia nên anh nguyện ý không truy cứu.
Đặt xuống điện thoại, Thi Dạ Triêu cởi áo khoác vào phòng tắm, cũng không quay đầu lại phân phó: "Đi chuẩn bị chút đồ ăn."
72 tự mình xuống bếp chuẩn bị bữa sáng, Thi Dạ Triêu khoác áo choàng tắm xuống lầu thì vừa lúc chuông điện thoại reo lên, là số của Cố Lạc.
"Lá gan càng lúc càng lớn, không nghe lời như vậy." Thi Dạ Triêu kẹp di động bên vai, nhận lấy tách cà phê đen 72 vừa pha còn tỏa mùi thơm nồng.
Lời tuy đang trách móc, cũng không khó nghe ra trong giọng nói cưng chiều, điều này làm cho người phụ nữ đầu dây bên kia thêm mấy phần ghen tỵ.
"Quả nhiên tình cảm đối với cô ta không tầm thường nha, Evan, khiến tôi chợt hoài niệm tới đoạn thời gian trước kia ở bên cạnh anh có thể ỷ sủng mà kiêu."
Thi Dạ Triêu động tác uống cà phê dừng lại, biểu tình ánh mắt lúc này lạnh lẽo: "A?"
"Anh còn nhớ giọng của tôi thật làm cho tôi vui nha."
"Cố Lạc đâu? Di động của cô ấy sao lại trong tay cô?"
A cười cười, vẫn có vài phần dáng dấp giống Chử Dư Tịch, phần tương tự ấy đã từng khiến anh ưng cô ta nhất, nhưng bây giờ anh lại hết sức chán ghét. Anh đặt ly xuống, có loại dự cảm xấu: "Đừng nói với tôi lần này cô lại lặp lại chiêu cũ."
"Tôi làm sao dám? Yên tâm, lần này tôi cái gì cũng không làm, chỉ là thay cô ấy chuyển lời cho anh thôi."
"Cái gì?"
A nhẹ nhàng cười một cái: "Cô dâu của anh đào hôn, không có ý định gả cho anh."
Nghe được tên A từ miệng Thi Dạ Triêu, 72 liền nhíu mày, cô không biết A nói gì trong điện thoại chỉ thấy sắc mặt của Thi Dạ Triêu chợt biến, bóp chặt điện thoại trong tay, sau đó hung hăng đóng nó lại. "Đặt vé máy bay!"
Anh ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly café đen đắng kia, vẻ mặt u ám đứng dậy đi lên lầu, 72 đuổi theo hỏi: "Anh muốn đi đâu vậy?"
"Đi gặp nhân vật quan trọng của nhà họ Cố!"
72 hít vào một hơi, bất chấp anh đang thay quần áo xông thẳng vào phòng thay quần áo. "Anh không thể đi!"
Thi Dạ Triêu làm như không nghe thấy, buộc dây lưng xong lại lấy áo sơ mi trong tủ quần áo ra liền bị 72 đoạt đi, anh không thể không đặt lực chú ý ở trên người cô.
Có vài người phụ nữ lúc nào nhìn qua cũng không thể nào chịu nổi một sự đả kích, kỳ thật trong nội tâm lại mạnh mẽ hơn nhiều người, Kỷ Linh chính là như vậy.
Trên điện não đồ không có bất kỳ dao động nào, Thi Thác Thần vẫn luôn ngủ mê, Thi Dạ Triêu quỳ một gối xuống nhẹ nhàng sửa lại góc chăn cho ông, chỉ để lại một câu nói.
"Mọi chuyện nhà họ Thi đã có con."
Nếu như đây là một lời tạm biệt, anh nghĩ Thi Thác Thần sẽ hiểu lúc này anh không có lý do để canh giữ ở bên cạnh ông.
72 bị lưu lại lần nữa, bởi vì lúc Thi Dạ Triêu không ở đây rất nhiều chuyện chỉ có cô mới có thể làm.
Nhìn máy bay cất cánh, 72 nhức đầu day day thái dương huyệt, không thể không lo lắng cho anh chuyến này gặp chuyện không may, suy đi nghĩ lại thật lâu cuối cùng ra một quyết định lớn.
Thi Dạ Diễm nhìn xe của Thi Dạ Triêu ở trước cửa nhà mình cảm thấy hết sức ngoài ý muốn, 72 thấy cậu liền đi tới. "Eric."
Thi Dạ Diễm nhìn lướt một vòng trong xe, không thấy bóng dáng của Thi Dạ Triêu. "Chỉ có một mình cô sao? Ông chủ cuả cô đâu?"
72 cắn môi, còn hơi do dự, Thi Dạ Diễm nhìn cô từ trên xuống dưới: "Anh ta không biết cô tìm tôi đúng không?"
Thấy cô ngầm thừa nhận, Thi Dạ Diễm cố tình châm chọc một chút, mỉa mai cười một tiếng. "Đây là trò hề gì vậy? Hay là lại “phát hiện” ra chứng cứ tôi làm cái gì gây bất lợi cho anh ta, cho nên tìm tôi đòi nợ?"
72 cười khổ, "Chung quy anh ấy vẫn là anh trai của anh."
"Vì vậy mà?" Thi Dạ Diễm lơ đễnh chờ câu sau của cô.
"