Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1557 lượt.
Vì vậy. . . . . .Bây giờ tôi lựa chọn tin tưởng lời nói của Cố tiểu thư, chuyện kia không liên quan tới anh."
Thi Dạ Diễm nhíu mày, "Đây là. . . . . . Xảy ra chuyện gì?"
"Tôi cũng không thể xác định được đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên không thấy Cố tiểu thư, Alice gọi điện thoại nói hủy bỏ hôn lễ, Evan đi nhà họ Cố, chỉ đi một mình."
Ánh mắt và giọng nói của 72 khiến Thi Dạ Diễm không khỏi giật mình, sắc mặt thay đổi: "A?"
***
Lần trước đến nhà họ Cố, đã là chuyện của mấy tháng trước rồi.
Hôm nay đi tới thành phố này lần nữa, mọi thứ đã không giống trước đây nữa rồi.
Anh không thể nhìn thấy Cố Lạc như mong muốn, lại càng sẽ không kích động xông thẳng vào nhà họ Cố đòi người, lúc anh chưa có hành động gì thì nhận được điện thoại của A.
"Hành động của anh còn nhanh hơn tôi nghĩ đấy."
Thi Dạ Triêu chịu đựng, "Cô muốn như thế nào?"
"Anh có thể mở cửa, tôi sẽ đối mặt nói cho anh biết tôi muốn như thế nào."
Quả nhiên, anh mở cửa phòng, A đứng ở trước cửa, trong tay giơ điện thoại của Cố Lạc lên, cô ta cười ngọt ngào, đóng điện thoại di động lại. "Hi."
Thi Dạ Triêu nghiêng người để cô ta đi vào, A tiến lên từng bước, thân thể dán vào anh, ngẩng đầu lên giống như đang chờ nụ hôn của anh. "Nhìn vẻ mặt của anh hình như không một chút ngoài ý muốn tôi tới tìm anh nhỉ."
Tay của cô ta phủ lên tay của anh đang nắm tay cầm cửa, nhẹ nhàng đóng cửa lại, đầu ngón tay không nghiêm túc sờ cằm của anh, trượt xuống lồng ngực rắn chắc, vừa mới đụng tới nút áo của anh, liền nghe Thi Dạ Triêu mở miệng châm chọc. "Mấy năm nay cô học được làm sao hèn hạ đụng chạm vào đàn ông đúng không?"
"Chuyện này tôi không cần học." A cong môi nhún vai, bỗng dưng buông anh ra, đi tới kéo rèm cửa sổ ra: "Cô dâu của anh chạy, không bằng để tôi giúp đỡ?"
Thi Dạ Triêu không kiên nhẫn bị cô ta quấy rầy hoàn toàn, "Cút."
A bất mãn nên biểu hiện ra vẻ mặt uất ức của người phụ nữ, cầm điện thoại của Cố Lạc trong tay ngắm nghía. "Tôi sẽ cút, nhưng trước khi cút tôi còn một tâm nguyện chưa làm xong, nhớ chúng ta gặp mặt một đêm trước đây tôi đã nói gì không?"
Dưới cái nhìn chán ghét của anh, A cầm điện thoại của Cố Lạc giơ lên bồn tắm bên cạnh, ngón tay buông lỏng, điện thoại thoáng chốc rơi vào trong nước, chìm xuống đáy.
Cô ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt của người đàn ông này, đôi mắt màu hổ phách từng là chấp niệm gần nửa đời của cô ta. "Tôi nói rồi, anh từng cho tôi, tôi sẽ trả lại anh từng chuyện một, tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt lúc anh đến đường cùng và ánh mắt lúc anh tuyệt vọng nhất nữa."
"Có lẽ ở bên cạnh anh đã lâu nên tôi học được một vài thứ từ anh." Cô ta móc ra một tờ giấy đặt lên bàn, đi tới trước mặt anh." Năm đó chuyện của Chử Dư Tịch, tôi nợ anh một câu xin lỗi, tôi rất xin lỗi vì đã dùng phương pháp này tổn thương người anh yêu, hôm nay cũng giống vậy, tôi rất xin lỗi vì trả thù anh đã bỏ rơi tôi còn làm mọi chuyện với anh, nhưng tôi không hối hận bởi vì đây là phương thức duy nhất có thể để anh nhớ tôi."
Lúc trước hình như anh cũng tàn nhẫn làm Chử Dư Tịch tổn thương như vậy, chỉ là dùng phương thức cực đoan khiến cô ấy nhớ tới mình, nếu không làm người yêu của nhau được vậy thì tiếp tục hận đi.
Trên mặt A đã không thấy vẻ mặt oán hận đó nữa, đưa tay lên chạm vào cà vạt lỏng lẻo của anh, nghiêm túc thắt đẹp lại cho anh, ngón tay thật cẩn thận xoa nhẹ phía trên, chẳng bao lâu sau chuyện cô hạnh phúc nhất là mỗi sáng sớm đeo cà vạt cho anh.
"Evan, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt vào đêm đó của mấy năm trước, tôi chỉ muốn nói cho anh biết tên của tôi không phải A, tên tôi là Alice."
Hai người im lặng thật lâu, cô nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông này không có bất kỳ biến đổi nào, một chút cũng không có, A cười tự giễu, kéo khoảng cách ra với anh: "Tôi bất cứ lúc nào cũng chờ anh đến trừng phạt tôi, anh tìm được tôi cực kỳ dễ dàng."
A đi, Thi Dạ Triêu cầm tờ giấy có hình ảnh kia lên, phía trên viết một địa chỉ còn có một câu.
—— những chuyện kia mày cho là xác thực, cũng không giống như suy nghĩ của mày.
***
Thi Dạ Triêu đi tới bến tàu, gió biển ở đây khác với ở Vancouver, trong không khí tràn đầy mùi vị ẩm ướt khiến người ta không yên lòng.
Một chiếc du thuyền màu trắng im lặng cập bến, ở đây là địa bàn của Cố Doãn, Thi Dạ Triêu nhìn xung quanh phát hiện ra nơi này đặc biệt đơn giản khác với tác phong yêu thích sự xa xỉ thường ngày của Cố Doãn.
Trên bờ cát có đống lửa, bày bàn ghế gỗ, vải trải trên bàn không ngừng đong đưa theo gió. Có một người đàn ông ngồi trên ghế, phía trên để trần, thân chỉ khoác một khăn tắm rộng, trong tay cầm ly rượu nhàn nhã nửa nằm ở đó.
Cố Doãn nhìn thấy Thi Dạ Triêu đi từ xa tới đây, nâng kính mát lên nâng ly rượu về phía anh. "Nếm thử một chút chứ?"
Nhìn thấy Cố Doãn, trong lòng Thi Dạ Triêu đã giải thích được một vài nghi ngờ, trái lại không vội, anh ta tỏ ý vì mình rót ly rượu đỏ.
Cảnh này giống như rất quen, trước đây không lâu lúc Cố Doãn đi Canada tìm anh, không phải trình diễn một cảnh này sao?
"Cậu thật sự là