Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
dây thần kinh.
(*) tứ chi bách hài: tứ chi = hai chân hai tay, bách hài = trăm xương.
Cô từ từ quay người lại, tỏ vẻ thoải mái hé môi: “Cuối cùng đã tới lúc này, không uống chút rượu tôi thật sự không có cách nào nói ra miệng…”
Trong mắt Thi Dạ Triêu có chút không nỡ xẹt qua, Cố Lạc chỉ coi như không nhìn thấy: “Đừng dùng ánh mắt ấy nhìn tôi, tất cả mọi chuyện không phức tạp như anh nghĩ, thật ra thì rất đơn giản, như anh thấy ——” cô buông tay: “Tôi là người Athena, từ khi tôi mười ba tuổi vào Athena có lẽ chính là vì đợi ngày này, trở thành một con át chủ bài không ai nghĩ tới.”
Thi Dạ Triêu cười lạnh: “Em thật sự không đơn giản, anh vẫn không biết coi thường em chính là xem trọng em, nếu em lqd không thể lựa chọn bán mạng vì nhà họ Cố, như vậy ở chung một chỗ với người đàn ông nào đó đều là nghe theo sự sắp xếp sao?”
“Anh nói giống Eric.” Cô mấp máy khóe miệng, lắc đầu: “Không, đó là ý nguyện của tôi.”
Giống như sợ anh nghe không hiểu, Cố Lạc đón ánh mắt của anh lặp lại từng câu từng chữ rõ ràng: “Tôi yêu anh ấy, là chuyện của tôi, không liên quan tới bất kỳ ai, nếu không phải có Du Nguyệt Như, cả đời tôi sẽ không buông tay mà thương anh ấy.”
Thi Dạ Diễm nuốt nuốt nước miếng, âm thầm suy đoán ý đồ lời nói lần này của Cố Lạc, lặng lẽ cách Thi Dạ Triêu bên cạnh một chút, miễn cho người đàn ông này trong cơn tức giận chém chết.
Mà Thi Dạ Triêu vẫn duy trì tỉnh táo như cũ, “Như vậy, nếu em biết tám năm trước lên giường của anh chẳng phải sẽ hận chết anh?”
Cố Lạc lập tức biết anh định đánh tới điều bí mật này, liếc nhìn về phía Thi Dạ Diễm, còn Cố Doãn ở một bên hoài nghi nhăn mày: “Tám năm trước…?” Anh xoay sang Cố Lạc, ánh mắt hơi hung ác: “Đêm đó rốt cuộc là ai chạm vào em?”
“Là ai bây giờ có quan trọng không?” Thù hận trong mắt Cố Lạc bây giờ chỉ có Cố Doãn nhìn thấy: “Tôi giúp anh chiếm được kết cục mà anh muốn thấy, chỉ cần anh đồng ý, phá hủy nhà họ Thi không phải là chuyện trong phút chốc?”
Cô đẩy tay của anh ta ra, ép bản thân đối mặt với Thi Dạ Triêu: “Không phải anh vẫn luôn muốn biết chân tướng? Bây giờ tôi nói tất cả cho anh biết, anh ta muốn nhà họ Thi, lợi dụng tôi và anh làm một cuộc chiến tranh d%đ*l#q(đ không khói súng, dĩ nhiên điều này cần anh phối hợp mới có thể làm được.”
Cô siết chặt tay đưa về phía anh, chạm rãi mở lòng bàn tay ra bông tai anh tự tay đeo cho cô đại biểu cho toàn bộ thân thế của anh. “Bao gồm nó, anh cho rằng tôi thiếu mấy thứ hiếm lạ này?”
Cố Lạc dùng hết hơi sức giơ tay ném bông tai này ra ngoài, trơ mắt nhìn nó rơi xuống biển, khi xoay người lại thì đôi mắt đã đỏ. “Tôi yêu Eric là tự nguyện, đến bên cạnh anh mới là bị bắt buộc, tôi chưa từng ——”
Gần như là chỉ một khắc khi cô nói những lời này ra miệng, Thi Dạ Triêu giống như không thể kìm nén được nữa, bỗng dưng kéo cô vào trong ngực, trước mặt mọi người giữ chặt cằm của cô, cúi đầu hôn mạnh mẽ lên, chặn lại tất cả lời nói đả thương người.
Cố Lạc đâu chịu đi vào khuôn khổ, liều mạng giãy dụa, đánh, nhưng Thi Dạ Triêu vẫn thừa nhận tất cả phản kháng, khóa chặt thân thể của cô, dùng sức ôm cô, hôn mãnh liệt đến cực điểm, rồi sau đó ghé vào bên tai cô nói mấy tiếng trầm thấp khàn khàn như khóc.
“Hôn lễ còn chưa tới hai trăm giờ, em còn muốn tùy hứng đến mức nào, nói cho anh biết, để anh còn chuẩn bị tâm lý.”
Nghe được câu này, trong nháy mắt nước mắt Cố Lạc suýt nữa tràn mi.
Đột nhiên gió biển nổi lên, cuốn hạt cát, xẹt qua làn da đau giống như dao cắt.
Anh vẫn ôm chặt cô không buông như trước, Cố Lạc tránh thoát không được, nghiêng đầu há mồm nhắm ngay vào cổ anh mà cắn, cắn mạnh mẽ.
Nhược điểm, điểm đau của con người, đến tột cùng là ở đâu?
Nếu yêu một người, chỉ cần về cô, dieendaanleequuydonn nơi nơi đều là nhược điểm của anh, phàm là nơi bị cô chạm qua, chỉ cần cô khẽ dùng sức, anh liền đau đến không muốn sống.
Anh biết tim mình ở đâu, biết tình cảm hướng về đâu, đã từng bỏ lỡ một người, đã từng mất đi một người, đã từng không hiểu như thế nào gọi là yêu, cho nên khi Cố Lạc dạy anh cái gọi là tình yêu, cái gì là bỏ ra, cái gì là quý trọng, sau khi anh học được năng lực yêu người khác, để cho anh buông tha cô như thế nào? Sao có thể buông tha cô?
Rốt cuộc, chất lỏng ấm áp dính vào môi của cô, mùi máu tươi nhàn nhạt lan tỏa trong môi cô, Cố Lạc nới lỏng răng, nhưng vẫn bị anh ôm.
“Em thương anh ta là quá khứ, anh yêu em mới là hiện tại, là tương lai, em có thể hành hạ anh, nhưng không cần đi ngược lại trái tim mình.”
Thi Dạ Triêu dán ở bên tai cô, buông bỏ tất cả kiêu ngạo, lần đầu tiên thừa nhận có cảm tình với cô.
Cố Lạc chợt ngưng giãy dụa, bởi vì những lời nói này của anh mà tất cả kháng cự trong nháy mắt đã hóa thành đau đớn, tụ tập trong miệng điên cuồng tàn sát bừa bãi.
Cố Doãn ở một bên không thể tiếp tục thờ ơ lạnh nhạt, một đạp đá ngã bàn gỗ, đưa tay thò vào sau lưng tấm áo choàng tắm.
Thi Dạ Diễm nhất thời cảm thấy không ổn, nhưng anh vừa có động tác, không biết từ nơi nào bắn tới một hàng đạn chuẩn xác vào trong đất cát