Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liên Minh Phe Thất Tình

Liên Minh Phe Thất Tình

Tác giả: Lam Tiểu Miết

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

hừ mũi: “Chuyện gì anh ta chẳng làm? Cô hỏi thử anh ta xem. Anh ta có dám kéo cô về phía mình chỉ vì ra oai trước mặt tôi một lần, rồi sau đó có đá cô đi không?”.
“…”
Tạ Tử Tu cười cười: “Chú đừng nói khó nghe như thế”.
Nhan Miêu vẫn biện hộ cho sếp mình: “Đúng đấy, anh Tạ không làm chuyện đó đâu. Chúng tôi thân như thế, đâu đến nỗi…”.
Tạ Thiếu Duy cũng cười một tiếng: “Cô cứ đợi mà xem. Tôi cũng muốn biết, có ai anh ta không dám lợi dụng không”.
Ăn xong bữa cơm khó nhằn như cá chình lắm xương rồi đi ra, trời đã tối hẳn, dù đèn đường rực rỡ, nhưng ánh sáng cũng không thể xuyên thấu qua bóng đêm dày đặc. Gió nổi lên, khiến bốn bề lạnh lẽo vắng vẻ.
Tạ Thiếu Duy đi trước, còn Nhan Miêu và Tạ Tử Tu đứng trong gió, sau màn đấu khẩu thất thiệt, Nhan Miêu lại thấy có chút ngượng ngùng khi nhìn anh ta.
Từ trước tới nay cô cũng chưa từng cho rằng Tạ Tử Tu là người vô cùng đường hoàng, bộ dạng của anh ta không thể đứng chung với “người tốt” được.
Nhưng cái “xấu” ác nghiệt ấy của anh ta cũng chẳng liên quan tới cô. Ngoài chuyện đặc biệt bóc lột nhân viên đáng thương nào đó, mồm mép hơi độc địa, sở thích hơi ác ra, những gì cô nhìn thấy kỳ thực vẫn rất tốt.
Cô cũng sợ chuyện từ từ về sau sẽ không còn như thế, mất lập trường hợp tác thì sẽ không còn là đồng minh, vì thứ lợi ích lạnh lùng mà ngay cả cấp trên và cấp dưới cũng không làm được.
“Anh Tạ…”.
Tạ Tử Tu cúi đầu nhìn cô: “Ừ?”.
“Ngoài chuyện anh trai tôi và Đỗ Duy Duy, xin anh đừng lợi dụng tôi”.
“…”
“Cũng đừng đem tôi ra đả kích Tạ Thiếu Duy”.
Nếu anh ta vô tình đê tiện quá đáng, vậy anh ta không phải là Tạ Tử Tu trong lòng cô.
“Xin anh đấy”.
Tạ Tử Tu vỗ đầu cô, rồi đút tay vào túi áo khoác: “Được mà”.
*** ***
Tuy được đảm bảo, tâm trạng mấy ngày gần đây của Nhan Miêu vẫn không khá lên được, không biết tại sao, cô vẫn luôn cảm thấy số phận liên minh giữa hai người bọn họ đã cạn rồi.
Tuy hoạt động trong thời gian liên minh này vốn chẳng có thành quả gì, nhưng nếu có ngày tất cả biến mất, cũng khiến người ta đau lòng.
Hôm ấy Nhan Miêu tới quầy lễ tân kiểm tra xem bưu phẩm của mình có đầy đủ không, cô bé lễ tân xinh xắn của công ty vừa thấy cô thì hai mắt đã sáng lên, kéo cô lại: “Miêu Miêu, chị giúp em mười phút thôi được không?”.






“Hả?”.
Cô bé đáng thương nói: “Em phải ra ngoài gặp bạn trai một lát”.
“Bảo anh ta vào công ty không được à?”.
“Anh ấy là người làm nghệ thuật, ăn mặc cá tính quá, bảo vệ sẽ không để anh ấy vào đâu”.
“À…”.
“Thư kí tổng giám đốc”.
Nhan Miêu về chỗ làm việc của mình, nhìn gương mặt Tạ Tử Tu trong khung ảnh trên bàn.
Tấm ảnh bị phi thành tổ ong vò vẽ từ lâu không biết đã lạc tới góc nào, mà bức ảnh không thể không trưng ra dưới áp bức uy quyền này vẫn còn để lại, nụ cười vẫn ấm áp tới gần như vô tình như thế.
Thấy Tạ Tử Tu về, Nhan Miêu vội vàng đứng dậy, đi pha trà cho anh ta theo thường lệ, bưng hạt khô anh ta thích vào, chuẩn bị bút kí tên trơn mực, cũng kịp thời thêm giấy vào máy fax, rồi nhìn Tạ Tử Tu.
Cấp trên của cô mỉm cười nói cảm ơn, khen mấy loại quả anh ta dùng để tỉnh táo đầu óc, rồi bắt đầu làm việc, vẫn như thường lệ.
Có lẽ thấy cô vẫn còn đứng đấy mà không chạy vọt đi sau khi xong việc như thường ngày, Tạ Tử Tu mỉm cười ngẩng đầu hỏi cô: “Còn chuyện gì hả?”.
“…Không có”.
Thực ra cũng không khó hiểu. Dù công việc không xảy ra sai sót, nhưng với người có yêu cầu cao như Tạ Tử Tu mà nói, người như cô sẽ không là thư kí tốt nhất để lựa chọn.
Thế nhưng, anh ta tính đổi thư kí mà chẳng thèm đánh tiếng trước với cô lấy một lần về chuyện này.
“Có chuyện thì cứ nói thẳng ra đi. Khách sáo gì chứ”.
Nhan Miêu lấy dũng khí: “Anh Tạ, anh có ý kiến gì với tôi sao?”.
Tạ Tử Tu “ừ” một tiếng, liếc cô một cái, Nhan Miêu vội vàng run rẩy nói: “Công việc ấy”.
Tạ Tử Tu ngẫm nghĩ: “Không có, cô làm tốt lắm”.
“Thế, có chỗ nào muốn tôi thay đổi không?”.
Tạ Tử Tu nhướn mày, nhìn cô cười nói: “Cô làm sao thế?”.
Nhan Miêu ngượng ngập: “Không sao cả”.
Anh ta vẫn không biết là cô đã biết rồi. Cô cũng không xấu hổ để anh ta biết cô đã biết.
Có những chuyện nói thẳng ra vẫn rất xấu hổ.
Lúc tan làm Tạ Tử Tu vẫn gọi cô như thường ngày: “Đi thôi”.
Làm thư kí riêng bị chèn ép, phúc lợi là ngày nào cũng có thể được đi nhờ xe sếp, giảm tiền đi lại.
Nhưng lần này Nhan Miêu chậm chạp thu dọn đồ đạc: “… Không cần đâu. Tôi tự về”.
Tạ Tử Tu hơi bất ngờ: “Hôm nay cô không đi nhờ xe à?”.
“Vâng…”.
“Muốn tự bỏ tiền đi xe về à?”.
“…Vâng”.
Tạ Tử Tu cười nói: “Cô đi tàu điện ngầm về phải tốn sáu tệ đấy”.
“…”. Nhan Miêu đúng là vẫn bị giá cả đâm một cái đau điếng, “Thì tôi đi bus về. Hai tệ là được rồi”.
Tạ Tử Tu nhắc nhở: “Nhưng trạm xe bus không gần đâu”.
“… Đi bộ không tốn tiền”.
Ra khỏi công ty, Nhan Miêu lẩy bẩy gõ giày cao gót đi bộ tới trạm xe bus, xe Tạ Tử Tu không nhanh không chậm đi cạnh cô.
“Thư kí Nhan, hôm nay cô lạ lắm đấy”.