Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liên Minh Phe Thất Tình

Liên Minh Phe Thất Tình

Tác giả: Lam Tiểu Miết

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.

ọn, cô cũng chẳng chần chừ gì.
Tạ Tử Tu lại cười: “Cô phải chứng minh được rằng, giữ cô lại tốt hơn thay người khác, tôi mới suy nghĩ lại”.
“…Thư ký mới sẽ không biết anh thích ăn điểm tâm gì, cũng không biết pha trước loại trà anh thích”.
“Chuyện này tôi chỉ cần nói thẳng cho cô ấy biết là được rồi còn gi?”.
“…Nếu đổi thư kí thì cuối tuần sẽ không có ai dắt chó đi dạo cho anh nữa”.






Tạ Tử Tu cười: “Đừng quên món nợ trả góp của cô còn chưa trả xong đấy, thư kí Nhan”.
“…”
Thế nên cuối cùng Nhan Miêu cũng chỉ có thể nói với Tạ Tử Tu: “Thế thì, tôi không cần cái dây chuyền ấy nữa, trả cho anh đấy anh Tạ”.
*** ***
Lại qua mấy ngày nữa, Nhan Miêu đã nghe đồng nghiệp trong công ty bàn tán về người đẹp biết ăn mặc trang điểm chẳng khác gì người mẫu mới vào công ty, lai lịch còn rất khủng bố, vừa vào công ty đã gây tiếng tăm không nhỏ, còn có người trắng trợn lấy di động chụp ảnh người ta.
Nhan Miêu ngây ra một lát, mới hiểu được hàm ý giữ nguyên chức vị cho cô của cấp trên. Trong nháy mắt, cô chỉ thấy cả thế giới đều sáng bừng, lung linh tuyệt đẹp, nhìn bộ mặt mang ý cười như có như không đáng đánh của Tạ Tử Tu càng đẹp trai hơn, ngay cả mớ giấy tờ chất đống chờ cô xử lý cũng trở nên thuận mắt hơn.
Thế nên cô rộng rãi nói: “Chờ hết giờ làm việc, tôi mời anh ăn bánh bao!”.
Tạ Tử Tu cười: “Oa, hào phóng thế à”.
Cả ngày Nhan Miêu đều thấy rất vui sướng. Măi tới khi sắp hết giờ làm, cô mới hồi phục tinh thần, hóa ra ý của Tạ Tử Tu là, so ra, nếu Nguyễn Hy Nhược làm thư kí thì quá lãng phí nhân tài. = =
Thế nên để không lãng phí nhân tài, vẫn để cô tiếp tục làm thư kí mới tốt, Nguyễn Hy Nhược nhận chức khác quan trọng hơn.
Nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng tới tâm trạng vui sướng của Nhan Miêu. Tuy cô không xuất sắc như Nguyễn Hy Nhược, nhưng cô thích hợp làm thư kí hơn Nguyễn Hy Nhược, thế không phải cũng có chỗ hơn hay sao?
Hết giờ làm, Nhan Miêu vô cùng hào phóng muốn đưa cấp trên đi ăn bánh bao nhân thịt ngon lành giá rẻ, vừa xuống tầng lại bất ngờ gặp Tạ Thiếu Duy ở cửa công ty.
Ba mặt nhìn nhau, Nhan Miêu ở giữa ông sếp thích ghi thù và người đầu tiên trong cuộc đời theo đuổi mình, chỉ thấy đôi bên khó xử.
“Này…”.
Chi bằng… mua ba phần bánh bao ngồi xuống ăn?
Tạ Thiếu Duy vừa nhìn thấy ông anh trai không đội trời chung, cặp mày đen nhánh đã nhăn tít lại như gặp phải kẻ địch lợi hại: “Anh đừng như âm hồn bất tán thế này được không hả?”.
Tạ Tử Tu sờ sờ mũi: “… Hết giờ làm anh ra khỏi cửa công ty thì có gì sai à?”.
Tạ Thiếu Duy lại nóng nảy: “Thế mắc mớ gì mà anh lại đi với cô ấy?”.
Nhan Miêu thấy cậu ta hiểu nhầm như thế, tự thấy xấu hổ trước, bèn giải thích thay cấp trên: “Không phải, cậu hiểu nhầm rồi, là tôi muốn mời anh ấy ăn cơm thôi”.
Tạ Thiếu Duy nhạy cảm quay lại nhìn Nhan Miêu: “Cô… không phải đang hẹn hò với anh ta chứ?”.
Nhan Miêu nghe vậy thì vội vàng phản ứng, ra sức xua tay không hề do dự, tuyên bố chắc nịch như đinh đóng cột: “Sao thế được chứ!”.
Tạ Tử Tu bị chối bỏ một hồi, sắc mặt thoáng cái đã trầm xuống, đành giật giật khóe miệng như bị đau răng, nhe răng cười: “Đúng rồi, thư kí Nhan đã có người trong lòng rồi ấy chứ”.
Vẻ mặt Tạ Thiếu Duy lập tức như bị sét đánh giữa trời quang: “…Là ai?”.
Tạ Tử Tu làm bộ kinh ngạc: “Chuyện quan trọng như thế mà thư kí Nhan lại không nói cho chú biết sao?”.
“…”.
Tạ Tử Tu lại khiêm tốn: “Xin lỗi xin lỗi, là anh lắm điều, anh biết quá nhiều rồi. Thực ra, người trong lòng thư kí Nhan ấy à, là…”!
Tạ Thiếu Duy không khỏi thẹn quá hóa giận, cáu kỉnh: “Không mượn anh nói với tôi! Nhan Miêu thích ai tôi không quan tâm, tôi cũng không thèm biết”.
“Ấy…”.
“Hai người từ từ mà ăn, tôi đi”.
“…”.
Hai ba câu như thế, chẳng tốn mấy sức mà đã khiến Tạ Thiếu Duy giận dữ đi mất.
Nhan Miêu nhìn theo bóng lưng giận dỗi bỏ đi của cậu thanh niên, thấy hơi bất an: “… Anh lại bắt nạt em trai mình hả?”.
Tạ Tử Tu vô tội: “Hả? Tôi làm gì?”.
“…”.
Gã này chắc là nghiện tiết mục anh em tranh giành, không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể thể hiện, mà còn lấy đó làm vui. Chẳng trách Tạ Thiếu Duy muốn lái xe đâm vào anh ta.
Cùng là đối tượng bị áp bức trường kì, Nhan Miêu không khỏi nảy ra chút đồng cảm với Tạ Thiếu Duy lúc nào cũng ở thế hạ phong.
Hai người vào cửa hàng, Tạ Tử Tu quần áo chỉnh tề ngồi lên chiếc ghế nhựa cạnh bàn nhựa, Nhan Miêu thành thạo gọi món, chưa được bao lâu thì hai vỉ bánh bao nóng hổi giản đơn đã được đưa lên, chiếc đĩa đựng dấm còn mẻ một góc.
Nhan Miêu nhiệt tình đề cử: “Anh chấm dấm này thử xem, thơm lắm đấy”.
Vì cơ hội thư kí nhà mình bỏ tiền ra mời đi ăn thực sự là có một không hai, Tạ Tử Tu cũng đành hạ mình gắp một cái bánh bao, chấm dấm, cắn thử một miếng.
“Rất ngon phải không?”.
“Ừm…”.
Vỏ bánh bao mỏng như giấy, nhân mềm mỡ nhiều, nước sốt thơm ngon, vừa cắn một miếng, không cẩn thận là nước thịt sẽ tràn ra chảy xuống đũa.
“Bánh bao mà cũng có thể có nước