Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/550 lượt.
đó thật cổ quái.
Chỉ ở phía xa là có một đống lửa đang cháy bừng bừng như lửa địa ngục, ánh lửa ngời ngời sáng rực, khiến người ta khó mà mở nổi mắt.
Một dòng sông âm thầm chảy ra, uốn lượn quanh đống lửa.
Chẳng lẽ…
Đây chính là Ám Hà cung thần bí quỷ dị trong truyền thuyết?
Duệ Lãng đứng bên cạnh Ám Dạ La, sắc mặt u ám, lạnh lùng.
Người con gái áo trắng kia không ngờ lại là Hoàng Tông!
Với thân phận bộ đầu được ban kim bài của Hoàng Tông, bất kể là đi đến đâu cũng sẽ có quan phủ tiếp ứng, nếu muốn động đến Lôi Kinh Hồng sẽ bị ngăn cản.
Còn Liệt Như Ca…
Lúc này lại đang ở đâu?
Nàng không ở cạnh Lôi Kinh Hồng, cũng không đến nhờ vả Phích Lịch môn, nhất thời giống như bốc hơi khỏi cõi đời vậy!
Duệ Lãng đột nhiên không rõ Liệt Như Ca muốn làm gì.
Không biết đối thủ đang bày trò gì mới là chuyện đáng sợ nhất.
Mái tóc đen nhánh xõa dài trên bộ y phục đỏ thẫm như máu, trong ánh lửa soi chiếu, Ám Dạ La càng rực lên vẻ đẹp yêu mị. Y ve vuốt hoa văn tinh xảo khắc trên chén hoàng kim, hé miệng cười bảo: “Khi Chiến Phong phát hiện ra đó là Hoàng Tông, vẻ mặt chắc rất thú vị”.
Phong nhi đáng thương, ngàn dặm xa xôi đi cứu người mình yêu, nhưng lại phát hiện ra mình bị lừa, không hiểu trong lòng rỉ xuống sẽ là máu hay nước mắt?
Kẻ đa tình thường sẽ chịu tổn thương vì tình.
Ám Dạ La ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Duệ Lãng hỏi: “Liệt Như Ca rốt cuộc ở đâu đây?”.
Ám Dạ La liếc xéo y, như cười mà cũng như không đáp: “Ngươi không phải đối thủ của ả ta. Ngươi còn chưa đủ tư cách”.
Đôi dồng tử của Duệ Lãng co lại.
Ám Dạ La ngửi ngửi hương rượu còn sót lại trong chén, nhíu mắt cười nói: “Ngươi đã bại dưới tay ả ta hai lần, lần này ngươi vẫn không thắng được ả”.
Con ngươi của Duệ Lãng bắn ra một tia tăm tối màu xám tro: “Chỉ sợ cả ngài cũng không biết ả ta đang ở đâu.”
Ám Dạ La ngửa đầu cười to, tà áo đỏ tung bay như một màn sương máu: “Chỉ cần ngươi trả lời ta một chuyện, ta lập tức nói cho ngươi biết ả ta muốn đi đâu.”
Duệ Lãng lạnh lùng nhìn y.
Da thịt Ám Dạ La trắng bệch không một chút máu, phảng phất như tất cả sinh mệnh của y đều đang bốc cháy trong con ngươi vừa vô tình lại như đa tình kia, chúng bốc cháy ngùn ngụt như lửa nhưng cũng tĩnh lặng như mặt nước hồ vậy.
“Phải chăng ngươi đã là kẻ chết đi?” Y hỏi Duệ Lãng.
Thân thể Duệ Lãng cứng đờ.
Ám Dạ La lấy làm hứng thú quan sát y. “Từ khi Liệt Minh Kính thiệt mạng, dường như ngươi cũng đã chết đi. Chỉ là ta không hiểu vì sao ngươi lại hận Chiến Phong và Liệt Như Ca đến như vậy?”
Duệ Lãng đột nhiên như bị một cơn đau đớn bao phủ.
Ám Dạ La cười có chút ác ý. “Mối hận của ngươi đối với bọn họ không chỉ vì quyền lực và địa vị mà hình như còn có nguyên nhân sâu xa khác.”
Thân thể Duệ Lãng bắt đầu run rẩy, cơn run rẩy này lộ ra vẻ thống khổ cùng cực.
“Hài tử, nói cho ta biết…” Ám Dạ La thì thầm dụ dỗ. “Vì sao ngươi lại đau khổ như vậy, là điều gì đang dằn vặt ngươi, bọn chúng rốt cuộc đã làm gì ngươi?”
Đôi đồng tử màu xám ngập tràn nỗi đau đớn. Nỗi đau quá lớn, rốt cuộc cũng dần đông cứng thành băng . Duệ Lãng hít vào một hơi, ánh mắt tro tàn như dã thú không hề có chút tình cảm nào của con người.
“Phải! Ta hiện tại chỉ là một người chết.” Y đã trả lời vấn đề ấy.
Bây giờ đến lượt của Ám Dạ La phải nói cho y biết Liệt Như Ca đang ở đâu.
Ám Dạ La mỉm cười.
Y cười như vị trưởng bối hiền từ đang tha thứ cho một đứa trẻ nghịch ngợm. “Sau khi Liệt Minh Kính chết đi, người mà Liệt Như Ca tin tưởng nhất chỉ còn lại một kẻ, cũng chỉ có y mới đủ năng lực bảo vệ cho ả ta.”
Ánh mắt Duệ Lãng sáng lên. “Y đang ở trong quân binh.”
Ám Dạ La cười lớn.
Tiếng cười thanh nhã đầy mê hoặc, dòng sông trong tiếng cười ấy âm thầm chảy rút xuống một nơi tối tăm nào đó trong lòng đất, đống lửa cũng theo đó bập bùng cháy sáng.
Thế nhưng, dường như bọn họ không nhận ra.
Tại một góc tối âm u, mảnh lụa đen phất phơ trong hận thù, đằng sau mảnh lụa đen ấy chẳng ngờ lại là một gương mặt méo mó, xấu xí của một người con gái dường như từng bị ngọn lửa nuốt chửng…
Trên con đường giao liên cổ kính.
Một chiếc lều cỏ đơn sơ dựng ven lối đi, tấm cờ hiệu đã phai màu tung bay trong gió lạnh. Chủ nhân của chiếc lều bán rượu này là ông lão gầy gò, tóc đã hoa râm. Lão run rẩy mang một vò Thiêu Đao Tử đã được hâm nóng đến chiếc bàn gỗ ở phía tây.
Một chưởng đánh xuống, bầu rượu suýt bị lật đổ!
“Ha ha, Liệt Hỏa sơn trang con mẹ chúng nó, lần này đúng là bẽ mặt lớn rồi! Đường đường là trang chủ mà lại mất tích hơn nửa tháng trời, toàn bộ đệ tử trong trang cũng không tìm ra tung tích!” Một gã chột mắt xổ tung chiếc áo mặc trước ngực cười gằn. “Mẹ nó chứ, nếu chúng ta có thể tìm được Liệt Như Ca, không biết Liệt Hỏa sơn trang sẽ ra giá bao nhiêu nữa?”
Một gã trung niên hói đầu liếc mắt nhìn hắn. “Sư đệ, kẻ mà Duệ Lãng còn không tìm ra, ngươi có thể chắc ăn được bao nhiêu?”
Nghe vậy, gã chột mắt liền bị sặc rượu, phun cả ra