Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/554 lượt.
ể đề phòng người ngoài hay biết, Bạch Hổ đã giả trang thành Tĩnh Uyên Vương ở miết trong doanh trại, che mắt mọi người, dọc đường đi bọn họ cũng vô cùng cẩn thận.
Thế nhưng rốt cuộc bọn họ cũng bị phát hiện.
Cuối cùng một trận huyết chiến cũng không thể tránh khỏi!
Trên con đường núi, đao kiếm vung máu, máu văng tứ tung.
Chim chóc kinh hãi bay hỗn loạn!
Muông thú lẫn tránh!
Mùi máu tươi tanh nồng đến mức cả cỏ cây ven đường cũng muốn nghẹt thở.
Trên đỉnh núi phía xa xa.
Lưu Thượng thư mặt mày hớn hở.
Quả nhiên đã tìm được Tĩnh Uyên Vương! Vốn cho rằng y đang ở trong quân doanh, khó có thể xuống tay. Nào ngờ mấy ngày trước chợt có mật thư truyền báo, Tĩnh Uyên Vương sẽ đi ngang con đường ấy vào giờ này. Lúc đó, hắn còn bán tín bán nghi, song Cảnh Hiến Vương lại như bắt được vàng, bảo rằng tin tức đến từ “nơi ấy” tuyệt đối không sai.
“Nơi ấy” là nơi đâu?
Hắn cũng không biết.
Nhưng hiện tại xem ra, Cảnh Hiến Vương tin tưởng “nơi ấy” như thế cũng có lý do của nó.
Ha ha, Tĩnh Uyên Vương chỉ có hai kẻ hầu bên cạnh, lần này ắt chết chắc rồi!
o0o
trong rừng cây tĩnh lặng.
Gió thổi càng lúc càng mạnh, lá cây xào xạt như sắp có mưa lớn!
Mùa đông ở Vũ Di Sơn chưa bao giờ lạnh như vậy.
Trong đợt gió lạnh thấu xương thổi tới, Huân Y bị treo lơ lửng giữa không trung như một xác chết.
Giữa hai hàng lông mi của nũ tử áo đen dần dần nổi lên một vầng hắc khí.
Cô hất tay, dải lụa đen như con rắn giận dữ quấn gãy gốc cây to! Tiếng cây đổ mạnh khiến cho đám thị nữ phía sau vô cùng run sợ! Lá cây cùng tro bụi bốc lên làm cho rừng cây thêm phần u ám!
Thời hạn ba ngày đã qua!
Mà Liệt Như Ca vẫn chưa xuất hiện!
Ánh mắt thâm độc của cô ta trừng trừng nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của Huân Y, cô ta căm hận nói: “Tiện nữ vô dụng, Liệt Như Ca đã không thèm để ý đến ngươi, vậy giữ ngươi lại đây còn có tác dụng gì nữa?!”
Đôi mắt Hắc Dực căng thẳng . “Khoan đã…”
Ám Dạ Tuyệt liếc xéo hắn, lạnh lùng hỏi: “Sao vậy?”
“Người muốn giết cô ta?”
“Không giết chẳng lẽ thả ả đi?” Ám Dạ Tuyệt cười nham hiểm. “Chẳng những ta muốn giết ả, ta còn muốn ả chết thật bi thảm! Liệt Như Ca, ngươi không tới cứu ả, ta sẽ cho ả biến thành ác quỷ đến tìm ngươi báo thù!”
Một dòng máu tươi trào ra từ khóe môi đã khô tái của Huân Y.
Thân thể cô khẽ run lên.
Một giọt nước mắt lăn theo gò má chảy xuống, trong chớp mắt đã bị gió hong khô.
Miệng cô nở nụ cười kỳ lạ, vừa thống khổ vừa thư thái.
Hắc Dực dõi mắt nhìn Huân Y đang bị treo lơ lửng trên cành cây, khẽ nói: “Có thể Liệt Như Ca đang trên đường đến đây, nếu giờ người giết cô ta, chẳng phải sẽ công cốc hay sao?”
Ám Dạ Tuyệt nhìn y, ánh mắt bỗng trở nên quái dị. “Được, vậy thì đợi thêm một nén nhang nữa.”
o0o
Ánh lửa đỏ rực như pháo hoa nở rộ trên bầu trời màu lam sậm!
Từ khi pháo hiệu trong xe được phóng ra, Lưu Thượng thư đứng trên đỉnh núi bắt đầu ngờ vực.
Tĩnh Uyên Vương tuy thân thể tàn tật nhưng từ trước tới giờ luôn luôn chín chắn, nhìn xa trông rộng, gặp chuyện cũng điềm tĩnh như không. Trong triều đình, Cảnh Hiến Vương ít khi nắm được thế thượng phong trước mặt y.
Khó khăn lắm mới có dịp Tĩnh Uyên Vương sơ suất như vậy, quả là cơ hội ám sát hiếm có, thắng lợi dường như đã nằm chắc trong tay…
Pháo hiệu này không rõ là có bí ẩn gì đây.
Trên con đường núi, Xích Chương và Huyền Hoàng bảo vệ hai bên xe ngựa.
Đao ảnh bay múa.
Máu tươi vung vãi.
Xích Chương, Huyền Hoàng bình tĩnh đối địch, trong vòng vây của bọn sát thủ vẫn không để cho một giọt máu nào vấy bẩn lên tấm rèm xanh, che phủ kiệu xe ngựa kia.
Cả hai không hề hoảng loạn.
Họ đã theo Tĩnh Uyên Vương mười mấy năm trời, biết rõ y nhất định sẽ có sự chuẩn bị. Vương gia tuyệt đối không phải người hấp tấp, lỗ mảng.
Lần này ra ngoài, Vương gia nhất định đã thu xếp mọi thứ ổn thỏa rồi.
Ánh lửa đỏ rực vẫn còn chưa tan nơi chân trời.
Nơi sườn núi bỗng đâu xuất hiện một tiều phu!
Tiều phu ném bỏ cùi trên lưng, vung búa sắt lên, hướng về phía bọn sát thủ che mặt kia mà bổ tới!
Nơi sườn núi lại bất chợt lại xuất hiện một thư sinh cùng một thư đồng, bọn họ buông giỏ sách, thư sinh dùng quạt giấy, thư đồng dùng đòn gánh, cả hai cùng xông về bọn sát thủ che mặt!
Tiếp đó, sườn núi kia như có ma lực, bỗng đâu đổ ra muôn vạn người như kẻ bán hàng rong, thợ rèn, thầy tướng số, tiểu thư con quan, thíêu nữ chăn dê, hòa thượng, hành khất… khiến cho người ta hoa cả mắt.
Thân phận ai nấy đều kỳ quặc.
Binh khí vô cùng đa dạng.
Nhưng bọn họ chỉ có một mục tiêu là giết đám sát thủ áo đen bịt mặt kia!
Ở đỉnh núi đằng xa, Lưu Thượng thư không dám tin vào mắt mình.
Tĩnh Uyên Vương kiếm ở đâu ra nhiều người đến thế, lại có thể ập đến trong thời gian ngắn như vậy, hơn nữa bài binh bổ trần đều rất bài bản. Chỉ trong nháy mắt, tình thế cuộc chiến đã xoay chiều!
Hắn bỗng thấy có chút hối hận.
Vì sao ban đầu hắn lại chọn Cảnh Hiến Vương chứ?
Trên con đường núi.
Tấm rèn xanh được vén lên.
Nụ cười điềm đạm thanh