Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/553 lượt.
ngoài.
Rượu phun ra rất mạnh.
Những giọt rượu suýt nữa đã bắn tới mấy vị khách ngồi ở bàn gỗ bên cạnh.
Trên chiếc bàn đó cũng có ba người, họ lẳng lặng ăn cơm, dường như không để ý người khác nói chuyện. Chỉ là bọn họ có vẻ đã bôn ba lâu ngày, sự mỏi mệt hiện rõ qua từng cử chỉ.
Một người mình vận áo đen, mắt nhỏ mày nhạt.
Một người áo quần đỏ sậm, mặt mày hồng hào.
Người còn lại mặc áo vải màu xanh, vầng trán phẳng lặng như dãy núi phía xa. Y lẳng lặng uống trà, bộ đồ pha trà trong lều tầm thường như vậy nhưng trong tay y nó lại có vẻ cao quý kỳ lạ.
Ở chiếc bàn gỗ phía tây.
“Ha ha, nếu đúng là Liệt Như Ca đã chết, bọn họ ngược lại còn không gặp nguy hiểm là đằng khác. Chỉ sợ ả còn sống sờ sờ ra, lại chẳng chịu làm một kẻ câm điếc, thế thì bọn Duệ Lãng nhất định gặp phiền phức lớn rồi.” Gã chột mắt cười lạnh nhạt.
Gã trẻ tuổi vẫn chưa hiểu hết. “Ồ…vậy…vì sao bọn họ lại cho rằng Liệt Như Ca sẽ đến đây?”
Gã chột mắt chẳng buồn trả lời.
Tên hói đầu nhấc bầu rượu lên rót đầy chén, nói với tiểu sư đệ mặt mày đang nghệt ra: “Nghe đồn Ngọc Tự Hàn từng xuất hiện ở gần đây”.
“Ngọc Tự Hàn?” Gã mặt trắng, trẻ tuổi trợn tròn hai mắt. “Liệt Như Ca và Ngọc Tự Hàn có quan hệ gì với nhau?”
“Ha ha!” Gã chột mắt lại nổi hứng nói tiếp: “Nghe nói Liệt Như Ca và sư huynh của ả có quan hệ mật thiết, hôn ước giữa Chiến Phong và ả cũng vì Ngọc Tự Hàn vung kiếm đoạt tình mà bị hủy mất. Con mẹ nó, lần này nếu Liệt Như Ca lại bị Ngọc Tự Hàn quyến rũ rồi ở cùng nhau, Chiến Phong có thể sẽ…”.
Đột ngột, một cơn lạnh quỷ dị…
Luồng hơi lạnh thấu xương bỗng nhiên sượt qua mắt phải của gã chột!
Máu tươi túa ra!
Tên hói đầu và gã trẻ tuổi đều kêu thất thanh!
Gã chột đau đớn thét lớn, tay che mắt phải, máu tươi tuôn trào qua kẽ tay!
Tên hói cùng gã trẻ tuổi sắc mặt trắng bệch, nhìn ngó dáo dát. Ai mà có công lực ghê gớm như vậy? Chỉ một chiếc đũa trúc lại có thể nhanh tới mức khiến cho ba người bọn chúng không hề hay biết mà ném sượt qua con mắt của gã chột!
Người mặc áo đen bàn bên cạnh chợt vẫy tay ra hiệu. “Ông chủ, mang cho ta một chiếc đũa khác.”
Gã trẻ tuổi tức giận sát tới gần, chỉ đao vào y, quát: “Thằng giặc kia, dám đâm mù mắt nhị sư huynh của ta! Mau theo ta tới nha môn phân giải!”.
Vị trung niên mặc áo đỏ sậm nghiêng đầu liếc gã, hai ngón tay chụp lấy thanh đao. Gã trẻ tuổi muốn vùng ra nhưng hai ngón tay của y như dính chặt trên thân đao keng một tiếng, đao rơi xuống đất, gãy thành hai đoạn!
Tên hói thất kinh, trong đầu chợt nhớ ra chuyện gì đó.
Người áo đen mặt không đổi sắc, thản nhiên nói: “Y sẽ rất đau nhưng mắt thì không mù đâu”.
Vị trung niên áo đỏ sậm cười nhạo: “Sao? Còn chưa chịu đi ư? Chẳng lẽ mắt của hai ngươi cũng cảm thấy ngứa ngáy?”
Tên hói vội vàng kéo gã trẻ tuổi lại, khom người cung kính. “Chúng tôi thật có mắt như mù, chẳng ngờ đã mạo phạm đến Huyền…”
Vị trung niên áo đỏ sậm khoát tay. “Đi đi! Nếu còn dám nói năng bừa bãi, đám ưng hói, diều chột, ranh con của Giang Nam Danh Bộ các ngươi sẽ chẳng còn được như lời đồn thổi đâu.”
Tên hói cả người run rẩy, dìu gã chột mắt vẫn không ngớt kêu gào thảm thiết, rảo bước rời khỏi lều rượu. Gã trẻ tuổi dù không hiểu chuyện gì nhưng cũng đành phải bỏ đi theo hai sư huynh.
Trên con đường giao liên.
Gió lạnh cắt da cắt thịt, cỏ cây tiêu điều.
Ba bóng người trong chớp mắt đã biến thành ba điểm đen.
Trong lều rượu.
Nam tử áo xanh vẫn trầm tĩnh như cũ, hơi trà bốc lên mờ ảo làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú như ngọc. Y ngồi trong cỗ xe lăn, tựa như bao nhiêu sự hỗn loạn trên trần gian đều không thể quấy rầy thế giới yên tĩnh của y.
Nam tử áo đen cung kính nói: “Vương gia, ngài hãy ăn thêm đi. Bôn ba suốt mấy ngày nay rồi, thân thể ngài sợ không thể chịu nổi nữa đâu”.
Nam tử áo đỏ sậm cũng tiếp lời: “Phải đấy, sắp gặp được Liệt tiểu thư rồi, ngài gầy đi nhiều như vậy, chẳng lẽ không sợ Liệt tiểu thư lo lắng hay sao?”.
Nam tử áo xanh mỉm cười.
Nụ cười đó giống như một kẻ lặn lội khắp trăm núi ngàn sông, cuối cùng cũng có thể trở về với gia đình mà trong lòng luôn mong nhớ.
Nhưng nụ cười đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Duệ Lãng dường như đã phát hiện ra hướng đi của nàng, bóng dáng của Liệt Hỏa đệ tử dọc đường đi có thể dễ dàng trông thấy.
Hai ngày, chỉ còn hai ngày đường nữa thôi là có thể gặp được nàng rồi…
Bộ y phục màu xanh bị làn gió đông thổi thốc lên.
Y khẽ nhíu mày.
Vì sao cảm giác lo lắng luôn khiến y phải hàng đêm thao thức, càng tới gần nàng, cảm giác bất an này lại càng thêm mãnh liệt?...
o0o
Ngày đông giá, núi Vũ Di vẫn um tùm tươi tốt, khắp nơi phủ ngập một màu xanh.
Trong trảng rừng lớn rậm rạp nơi lưng đồi, từng cành cây chắc khỏe uốn lượn, tán lá rợp bóng phản chiếu nền trời xanh thẫm, nhẹ run rẫy theo làn gió cuốn.
Khu rừng nhá nhem.
Cành lá đã che phủ ánh sáng mặt trời.
Trong rừng yên tĩnh lạ thường.
Không có tiếng chim muông, cũng không có âm thanh của thú vật, chỉ có tiếng lá cây xào xạc cùng cơn gió thổi rì rào.