Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.

!”
“Nha đầu ngốc, yên tâm đi, lần này thật sự ta không lừa nàng đâu.”
Như Ca quan sát y thật kỹ, cuối cùng cũng quyết định tin y thêm lần nữa. Nàng ôm lấy y, hai hàng lệ chảy xuống từ khóe mắt, vùi đầu vào ngực y, vừa khóc vừa cười. “Tuyết, ta nhớ ngươi, nhớ ngươi lắm.”
Pháo hoa bùng lên mảng rực rỡ cuối cùng giữa bầu trời đêm.
Người trong thôn lại trở về ngôi nhà của mình.
Thế gian mỹ lệ mà yên tĩnh, chỉ còn lại hai người đang ôm chặt lấy nhau trên đỉnh núi.
Ngày mồng Hai tết, trong ánh bình minh đầu tiên của buổi sớm, Như Ca đã đẩy cánh cửa gỗ bước ra. Bộ xiêm y đỏ tươi rực rỡ như nắng mai, bước chân nàng cũng khẽ khàng hệt như vậy. Khi nàng khẽ khép cánh cửa lại, đám gà vịt con trong sân vẫn còn đang say giấc mộng.
Nàng siết chặt túi quần áo trong tay, ngẩng đầu nhìn Tuyết qua cửa sổ. Ra đi không lời từ biệt như vậy, có lẽ y khó mà chịu nổi, thế nhưng nàng chỉ có thể chọn lựa cách này.
Con đường nhỏ trong thôn im ắng tĩnh lặng.
Đêm qua nhà nhà người người đều vui đùa tới tận khuya, giờ này họ vẫn còn đang chìm trong giấc mộng đẹp.
Trên đường không một bóng người.
Chỉ có mấy chú chim buổi sớm cùng Như Ca vận y phục đỏ.
Đi mãi, Như Ca cũng dần cảm thấy đói bụng, vì sợ đánh thức Tuyết, nên nàng chưa ăn uống gì, bây giờ cái bụng trống rỗng thật là khó chịu. Nàng nhìn sang ven đường, Trương đại nương ngày thường vẫn bán bánh bao lại chưa dọn hàng. À phải rồi, sang năm mới Trương đại nương cũng cần nghỉ ngơi một chút chứ.
Nàng tiếp tục đi về phía trước.
Bất chợt, mũi nàng hít hít, có mùi gì đó thơm quá. Nhìn quanh quẩn khắp nơi nhưng lại chẳng trông thấy gì, nàng cười khổ, tám phần là vì đói quá nên nảy sinh ra ảo giác rồi. vừa định cất bước đi tiếp, mùi thơm của thức ăn ấy lại theo gió thổi tới, khiến cho bụng nàng sôi lên ùng ục.
Một giọng nói uể oải quen thuộc truyền tới theo gió sớm: “Bánh nướng ngon tuyệt đây, bánh nướng vừa thơm, vừa giòn, bánh nướng tiểu mỹ nhân của hiệu bánh Tuyết Ký vang danh thiên hạ đây”.
Như Ca giật mình, ngẩng đầu nhìn lại.
Trên một gốc cây lớn ven đường, một kẻ mặc áo trắng đến lóa mắt đang ngồi vắt vẻo trên ngọn cây, tay cầm hai chiếc bánh nướng, chớp mắt cười với nàng.
Ánh ban mai xuyên qua kẽ lá, chiếu sáng nụ cười y.
Một chú chim nhỏ lông trắng vỗ cánh đậu trên bờ vai y.
Tuyết cười nói: “Có muốn nếm thử không? Bánh nướng nóng hổi mới ra lò đây.”
Như Ca giật mình nói: “Ngươi…sao ngươi lại ở đây?”
Tuyết từ trên ngọn cây tụt xuống, nở nụ cười khả ái. “Ta đang đợi nàng đấy. Biết nàng sẽ dậy rất sớm, chưa kịp ăn gì nên ta mới chuẩn bị bánh nướng cho nàng đây. Hơn nữa, ta cũng không hề đánh thức nàng, đúng không? Ngủ đẫy giấc chứ?”
Như Ca không nói nên lời.
Tuyết dúi chiếc bánh nướng vào tay nàng. “Nào, thưởng thức thử bánh nướng ta làm xem”. Y đắc ý cười. “Không chừng còn ngon hơn so với nàng làm đấy.”
Như Ca ngây người ăn chiếc bánh nhưng lại không cảm nhận được chút hương vị nào.
Tuyết đỡ lấy bao quần áo từ tay nàng. Khoác vai nàng chầm chậm bước đi trên con đường của thôn. “Nha đầu ngốc, lần sau không được nhịn đói mà lên đường đâu, lâu ngày sẽ đau dạ dày đấy. Nếu lười nấu cơm thì cứ để ta làm cũng được.”
Như Ca cắn môi. “Được được, ta biết rồi. Ngươi không cần tiễn ta, trở về đi.”
Tuyết quay đầu sang chăm chú nhìn nàng.
Sống lưng Như Ca ưỡn thẳng, ngón tay miết chặt chiếc bánh nướng.
Chú chim nhỏ lông trắng vỗ cánh bay về phía chân trời.
Nụ cười của Tuyết trong veo như nắng sớm. “Ta đi với nàng.”
“Không được.”
“Tối qua ta đã hứa là sẽ không bao giờ rời xa nàng nữa.”
“…” Như Ca nhìn y. “Tuyết, ta chỉ muốn ngươi sống thật yên ổn.”
Tuyết giật mình nói: “Chẳng lẽ đi cùng nàng, ta sẽ chết hay sao?” Y vừa cười vừa ôm lấy nàng. “Yên tâm đi, ta là tiên mà, tiên thì làm sao chết được.”
“Là ngươi phong ấn ký ức của ta đúng không?” Như Ca nói.
Tuyết ho khan một tiếng. “E hèm, lúc đó nàng bị thương rất nặng, hơn nữa…ta sợ nàng sẽ không chịu nổi việc bị Huân Y phản bội…cho nên…”
“Ta không muốn nghe ngươi giải thích.” Như Ca ngắt lời y. “Ngươi phong ấn ta, sao lại mất hiệu lực trong thời gian ngắn như vậy?”
Tuyết cười xấu hổ. “Nha đầu ngốc, đó là vì năng lượng trong cơ thể nàng ngày càng mạnh.”
“Thật không?” Như Ca nắm lấy tay y, trầm giọng nói: “Vậy nói cho ta hay, vì sao mới chỉ ngã một cái thôi mà tay ngươi lại bị thương nghiêm trọng như vậy?”
Tay trái y tím bầm, làn da trắng nõn nơi cổ tay đã làm cho nổi rõ chỗ tụ máu đen sẫm kia.
“Ngốc ạ, cái đó là do ta lừa cho nàng đau lòng thôi.” Tuyết khẽ cười.
“Vậy bây giờ ta đã đau lòng rồi, vết thương ngươi gạt ta cũng biến mất đi chứ” Như Ca nhìn y.
“Á, nha đầu ngốc…” Y thở dài, sao nàng lại để ý đến thế. Đúng vậy, lần này gượng ép phá băng mà ra công lực của y chỉ còn lại chưa đến hai phần so với trước đây.
“Tuyết, ta không muốn thấy ngươi biến mất nữa đâu”, Như Ca thì thầm. “Có rất nhiều việc mà ta phải làm, có lẽ sẽ rất nguy hiểm, và khó khăn, nhưng đây là chuyện của ta, không liên quan tới ngươi. Nếu có ngày