Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/569 lượt.
ta giải quyết xong tất cả mọi chuyện, ta sẽ trở lại nơi này tìm ngươi.”
“Nàng muốn báo thù cho phụ thân?”
“Phải.”
“Nàng muốn đi tìm Ngọc Tự Hàn?”
“Phải.” Trái tim Như Ca đập nhanh, nàng còn nhớ lúc ấy nàng nhìn thấy Ngọc sư huynh bên ngoài bìa rừng. Vào thời khắc nàng bị Huân Y ám sát, hình như nàng cũng trông thấy được một bóng áo đỏ như máu trong khu rừng…”
“Nàng có thể sống mà trở về tìm ta sao?” Tuyết bình tĩnh hỏi.
Gió sớm mai khẽ thổi tung bộ xiêm y đỏ tươi của Như Ca, mặt nàng kiên định, tròng mắt đen láy, bên trong như có ngọn lửa đang bốc cháy.
Nàng nói với y: “Ta sẽ cố gắng sống, ta không muốn chết.”
Tuyết nở nụ cười: “Không có ta, nàng làm sao có thể sống mà hoàn thành những việc này chứ?”
Như Ca không thể gượng cười được nữa.
“Nếu như cái giá để sống mà lạm hại tới ngươi, vậy thà ta chết đi còn hơn.”
Lần trước, vì giải trừ hàn chú trên người Ngọc sư huynh mà nàng đã phải mất đi Tuyết, trơ mắt nhìn Tuyết tan biến trong lòng mình, nỗi đau ấy, hằng đêm nàng cảm nhận được trong những cơn ác mộng.
Tuyết nhắm mắt lại, khi mở ra thì mắt đã lấp lánh ánh lệ. “Nha đầu ngốc, ta đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, ta là tiên mà, ta sẽ không chết, vĩnh viễn sẽ không rời xa nàng, vĩnh viễn ở bên cạnh nàng. Cho dù nàng có chán ghét ta, muốn đuổi ta đi, ta có chết cũng không rời.”
Như Ca cười khổ. “Ta không tin ngươi.” Nàng đã bị y lừa nhiều lần rồi.
Tuyết giơ bàn tay, nhìn lên bầu trời xanh thẳm thề: “Nếu lần này ta lừa gạt Liệt Như Ca, xin hãy để ta đời đời kiếp kiếp, chuyển thế luân hồi đều không nhận được chút tình cảm nào của nàng”.
“Ngươi…”
Tuyết nín thở nhìn nàng nói: “Đã tin ta chưa?”
Như Ca trong cơn rối bời không thốt nên lời.
Nhìn nàng, Tuyết nở nụ cười.
Nụ cười ấy sáng đến nỗi ánh ban mai trên bầu trời kia cũng mất đi hào quang vốn có.
“Nàng đã đồng ý rồi đấy, sau này không được bỏ ta mà lén lút ra đi nữa! Bằng không…bằng không…ta sẽ phạt nàng đời đời kiếp kiếp phải thầm yêu ta!”
Phẩm Hoa Lầu.
Thiên hạ đệ nhất lầu.
Như Ca từng nhiều lần hỏi Tuyết vì sao nhất định lại phải đến Phẩm Hoa Lầu. Nhưng đáp lại, y chỉ luôn mỉm cười và nói nơi đây nàng có thể trông thấy một người, cũng chỉ có nơi đây nàng mới gặp được y. Đến khi nàng hỏi phải chăng người ấy là Ngọc Tự Hàn thì Tuyết lại bắt đầu đánh trống lảng.
Đến Phẩm Hoa Lầu, Như Ca và Hoa đại nương cùng các tỷ muội ngày trước gặp lại nhau, khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Trong lúc nói cười nàng mới hay Phong Tế Tế đã “hoàn lương”, được gã cho một thương nhân làm vợ lẽ, nghe nói cuôc sống trôi qua cũng được xem là hài lòng. Phượng Hoàng cô nương cũng được gả đi, làm thiếp thứ chín của Trịnh đại tướng quân, chỉ là sau khi nàng xuất giá vẫn chưa có thai, mấy bà vợ lớn ghen tị, Tướng quân lại là người có mới nới cũ, cuộc sống không được như ý.
Như đã trải qua mấy kiếp.
Trong khoảng thời gian nàng và Tuyết ẩn cư nơi sơn thôn, chốn giang hồ truyền đi một lời đồn đáng sợ!
Truyền rằng, Liệt Minh Kính không phải Giang Nam Phích Lịch môn ám sát, mà là bị Chiến Phong, đại đệ tử thân truyền của mình, thừa dịp ông luyện công không đề phòng, từ phía sau đâm một đao dẫn đến thiệt mạng! Chiến Phong vì che giấu tiếng ác giết thầy nên đã đem tất cả tai họa đẩy sang cho Giang Nam Phích Lịch môn. Nhưng con gái của Liệt Minh Kính là Liệt Như Ca lại không tin tưởng Chiến Phong, một lòng muốn điều tra rõ chân tướng cái chết của cha, cũng vì việc này mà giữa đêm khuya nàng đã trốn khỏi Liệt Hỏa sơn trang vốn bị Chiến Phong khống chế. Trên đường rời trang, Liệt Như Ca lại bị Chiến Phong ám sát mà bỏ mạng.
Tin đồn này khiến cả võ lâm kinh hãi.
Quần hào giang hồ thi nhau đổ dồn về Liệt Hỏa sơn trang để làm rõ tính xác thực của nguồn tin.
Nhưng thái độ của Liệt Hỏa sơn trang lại vô cùng mập mờ ám muội. Chỉ tuyên bố rằng Chiến Phong không có mặt ở trong trang, còn việc y có sát hại cha con Liệt Minh Kính hay không thì vẫn đang xác minh. Đồng thời Liệt Hỏa sơn trang còn treo thưởng khắp thiên hạ, ai có thể “mời” Chiến Phong hồi trang sẽ được thưởng ngàn lượng hoàng kim.
Nhất thời, cả thiên hạ náo động!
Tiếng đàn thanh nhã, uyển chuyển từ trong phòng của Tuyết truyền ra, trong màn đêm hệt như một mùi hương hoa nhàn nhạt, thấm đượm nét dịu dàng từ ánh trăng, quấn quyện nơi đáy lòng Như Ca.
“Nha đầu, ánh trăng có gì đẹp, làm sao sánh được với khúc đàn tuyệt diệu của ta chứ? Mau vào đây, nghe thử khúc nhạc ta mới sáng tác nào.”
Như Ca vẫn ngẩng đầu ngắm ánh trăng hình lưỡi liềm trên trời cao.
Chiến Phong…
Nếu thực sự là Chiến Phong…
Ánh mắt của nàng thật điềm tĩnh, đôi môi khép lại, khuôn mặt dần trở nên nghiêm nghị.
Có điều, kẻ khiến cho nàng đau đớn, vấn vương nhất không phải là Chiến Phong.
Mà chính là Ngọc Tự Hàn.
Phút giây ly biệt ở bìa rừng ấy, nàng biến mất trước mắt y như vậy…
Còn bóng người màu đỏ thẫm trong khu rừng đó nữa, nàng vẫn luôn cảm thấy bất an, không biết bóng người ấy có phải là Ám