The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1870 lượt.

ả nhiên, bà Lý Uyển hỏi: “Thế, Tiểu Chân thì sao?”
Một câu nói ra, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô. Tay cầm đũa khựng lại, Nghiêm Chân đành phải ngẩng lên: “Con không sao, đợi nghỉ đông con ở nhà với Gia Minh cũng được ạ. Nếu có thể thì về quê thăm bà nội một chuyến nữa.”
“Không sao.” Cố Hoài Việt nói, nhìn sang Nghiêm Chân, “Nếu đồng ý, Nghiêm Chân có thể đi cùng con.”
Nghiêm Chân ngẩn người. Tây Tạng, đi Tây Tạng cùng anh?
Bà Lý Uyển chừng như đã nhận ra sự lưỡng lự của cô, bèn nghĩ lấy cô làm cớ giữ Cố Hoài Việt ở lại: “Tây Tạng lạnh như thế, Nghiêm Chân lại chẳng khỏe khoắn gì cho cam, con đưa con bé đi cùng thế nào được?”
“Con không sao đâu mẹ.” Nghiêm Chân vội lên tiếng, dứt lời lại cúi gằm, “Vấn đề này, để con suy nghĩ ạ.”
Một bữa cơm đoàn viên kết thúc tại vấn đề bỏ ngỏ này. Đương nhiên bà Lý Uyển không bằng lòng cho Cố Hoài Việt đi Tây Tạng, bà muốn anh ở lại nhà thêm một thời gian, vừa hay có thể vun đắp tình cảm với Nghiêm Chân, nhưng giờ xem ra kế hoạch của bà lại đổ sông đổ bể. Suy đi tính lại, bà gọi Cố Hoài Việt tới, mặt mũi hằm hằm, giao cho anh một chùm chìa khóa. Đó là chìa khoá căn hộ của Cố Hoài Việt, vì phải tu sửa lại nên bà đã lấy từ chỗ Nghiêm Chân, “Này, căn hộ phía Tây của anh sửa cũng tàm tạm rồi, tối nay tôi không chứa nữa, anh dắt vợ con anh về nhà đi.”
“Mẹ...” Cầm lấy chìa khóa, Cố Hoài Việt dở khóc dở cười.
Bà cụ càu nhàu: “Dù gì anh cũng không nghe lời tôi, tôi giữ anh ở lại đây có tác dụng gì đâu.”
Cố Hoài Việt không biết làm sao, liếc mắt với Nghiêm Chân, nói với bà cụ: “Thế con đi thật nhé?”
“Đi luôn đi, đi luôn đi, nhìn anh là thấy bực.” Bà cụ khoát tay, đi lên lầu hai, bóng lưng lom khom, hình như vẫn còn tức giận. Kỳ thực, ở một góc khuất không ai thấy được, bà cụ đang cười rất sung sướng.
***
Thực tế thì Nghiêm Chân là người vô tội nhất, vô duyên vô cớ bị bà cụ ghép vào tội liên đới, cô cũng đành phải thu dọn đồ đạc theo Cố Hoài Việt về nhà. Suốt đường đi tim đập thình thịch, vì từ khi kết hôn, đây là lần đầu hai người họ sống chung.
Căn hộ phía Tây thành phố này được mua tầm sáu, bảy năm trước, khi ấy Cố Hoài Việt sắp chuyển khỏi Đại đội Đặc công, lúc hay tin bà Cố hết sức vui mừng, tưởng rằng lần này chắc chắn con trai có thể được điều về thành phố C, bèn tự quyết định mua nhà cho anh. Không ngờ nhà mới mua chưa được vài hôm, Cố Hoài Việt đã báo tin, nói là điều tới một Sư đoàn Thiết giáp ở thành phố B. Lúc đó bà cụ tức đến suýt ngất.
Việc nhà cửa đành gác lại không nhắc tới, cho đến một lần kia Cố Hoài Việt về thăm nhà, nghe ông Cố nói đến mới biết. Ngay lúc ấy vừa không biết phải làm sao lại vừa áy náy, sau đó bí mật chuyển tiền nhà cho mẹ, căn hộ cũng chính thức đứng tên anh. Do Cố Hoài Việt chẳng mấy khi trở về nên căn hộ bên này vẫn luôn ở trong tình trạng để không. Thời gian trước bà cụ giúp tu sửa lại, cũng không biết kết quả thế nào. Cố Hoài Việt đưa Nghiêm Chân và cậu bé lên lầu, tìm chìa khóa mở cửa. Bỗng chốc một luồng hơi lạnh ập tới.
“Lạnh.” Cậu bé lẩm bẩm.
Nghiêm Chân cũng quấn lại khăn quàng: “Chưa bật máy sưởi hả anh?”
Được cô nhắc, Cố Hoài Việt tới kiểm tra máy sưởi, rồi mím môi đi ra. Nhìn ánh mắt mong ngóng của hai người, anh nói: “Để anh gọi điện cho mẹ.”
Dường như bà cụ đã chờ đợi từ lâu, vừa cắn hạt dưa vừa nói: “À, mẹ quên chưa bảo anh. Mấy hôm trước có liên hệ với bên quản lý, báo là hệ thống sưởi nhà anh không nóng lên được, phải thay đường ống mới đi. Sao đến giờ vẫn chưa thay à? Làm ăn gì mà chậm chạp thế, phải khiếu nại mới được!” Thấy Cố Hoài Việt không nói, bà cụ lại bồi thêm: “Mẹ bảo này, nếu mấy đứa thấy lạnh thì ôm nhau mà ngủ, chăn màn không thiếu đâu.”
Xem ra bà lão này đã có mưu đồ từ trước, Cố Hoài Việt bình tĩnh ngắt máy.
Nghiêm Chân không nghe được nội dung cuộc điện thoại, nhìn sắc mặt anh lại không đoán ra được điều gì, đành phải hỏi: “Sao thế anh?”
Cố Hoài Việt day day đầu mày, lắc đầu cười khổ: “Lật thuyền trong mương rồi(2).”
(2) Vì ở mương không có sóng gió, nên thuyền không thể bị lật. Câu nói hàm ý chỉ sự cô xảy ra ở nơi mà chắc chắn không thể xảy ra được.
Căn hộ gồm phòng khách và hai phòng ngủ, một phóng phía trong, một phòng phía ngoài. Cố Hoài Việt mờ cửa gian phòng phía trong, đứng ở cửa một lúc rồi quay người lại, nhìn một lớn một nhỏ vẫn đứng ngoài phòng khách, anh đắn đo mấy giây, mới nói: “Ngủ chung thôi.”
Cậu bé nghe thấy câu này rất vui sướng, còn mặt Nghiêm Chân chốc lát đã ửng hồng.
Phòng ngủ chính có một chiếc giường rất rộng, nằm dọc đủ chỗ cho ba người ngủ. Nghiêm Chân đứng đầu giường ngây ra một lúc, ôm chăn trong tủ ra, bắt đầu trải giường. Hết cách, cô vừa lén sang xem căn phòng phía sau một lát, lạnh lẽo không tài nào ngủ ở đó nổi, vậy nên đành ngủ chung thôi. Đèn trong phòng ngủ chính rất dịu, Nghiêm Chân vừa trải chăn vừa nghe hai cha con trò chuyện.
“Bố ơi, khẩu súng này là vũ khí chủ lực của quân con, bố đoán xem bọn Lâm Tử dùng cái gì?” Cậu bé vừa khoe súng vừa nói.
Cố Hoài Việt cườ