Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.

u Văn Giang tức tốc hoàn hồn, cất giọng hô:”Rõ.”
Nhìn mấy người họ, Nghiêm Chân không nhịn được bật cười. Lúc này Nghiêm Chân vẫn chưa thể nào hiểu được tâm tư của họ. Phụ nữ trong quân đội là của hiếm, nhất là với những người lính đang đóng quân nơi biên giới này. Cũng không thể trách tốp “lính ngơ ngác” đó được, ai bào Đòan Biên phòng điện thoại tới không hề nói có phái nữ đến thăm chứ, lại còn là một cô gái rất xinh đẹp.
Bàng Khải đứng ngang hàng với Cố Hoài Việt, cười mắng: “Bọn ngáo ngơ này, cứ như tám kiếp chưa nhìn thấy con gái bao giờ.”
Đăm đắm nhìn bóng dáng dong dỏng cao phía trước, Cố Hoài Việt cười: “Có lẽ là bất ngờ lớn với họ.”
Dỡ xong vật tư, Đại đội 9 bắt đầu nổi lửa nấu cơm. Triệu Văn Giang đã nhắc nhở đội cấp dưỡng phải chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn, thịnh sọan đến mức Bàng Khải đi vào trông thấy, không kìm được phải quở mắng anh ta: “Cậu ăn bữa này không cần bữa sau nữa phải không? Cậu làm thế là vượt quá định mức ăn tiêu chuẩn của quân đội rồi đấy!”
Triệu Văn Giang bẽn lẽn cười, “Đoàn trưởng, hôm nay có khách quý đến chơi mà.”
Hiếm thấy một chàng trai miền Bắc thẳng thắn, cởi mở lại có lúc ngượng ngùng như vậy. Bàng Khải cũng chẳng buồn mắng anh ta nữa, trước khi đi dặn dò thêm: “Chú ý nêm nếm nhẹ nhàng thôi.”
Một mình Nghiêm Chân dạo bộ quanh thao trường. Cảnh quan ở đây rất đẹp, từ trên này nhìn xuống có thể nhìn thấy được từng áng mây lững lờ đan quyện vào nhau, tựa hồ như đang phiêu du nơi tiên cảnh. Cô men theo cầu thang đủng đỉnh đi xuống, lúc sắp đến bậc cuối cùng thì thấy Cố Hoài Việt và Bàng Khải đang đi tới. Hai người nói gì đó với nhau, Cố Hoài Việt bước về phía cô. Nghiêm Chân bất giác đi nhanh vài bước, Cố Hoài Viêt nhíu mày, đưa tay ra nhắc: “Đi chậm thôi.” Chứng phản ứng cao nguyên của cô mới hơi thuyên giảm, không được đi nhanh. Nghiêm Chân thấy anh đưa tay ra, thoáng ngập ngừng, khóe môi khẽ cong lên, bám lấy tay anh đi xuống dễ dàng.
“Có lạnh không?” Anh cầm tay cô, hai bàn tay lạnh buốt nắm vào nhau, không cảm nhận được gì.
Nghiêm Chân tươi cười, rụt cổ lại: “Dạ, có hơi lạnh.”
Mùa đông nơi đây, nhiệt độ thấp nhất có thể xuống đến âm ba mươi độ, tuy hiện giờ chưa đến lúc lạnh lẽo nhất, nhưng so với thành phố C cũng xem như là cái lạnh chưa từng có.
Anh nghĩ một lát, chợt mỉm cười: “Đi.”
“Đi đâu?”
“Tìm chỗ tránh rét cho em.”
Nghiêm Chân buộc lòng kìm nén sự tò mò cùng đi với anh. Kết quả, lúc đến nơi, cô lại không kìm được bật cười. Thì ra, chỗ được dùng để tránh rét là một căn bếp chật hẹp chỉ chừng bảy tám mét vuông.
“Thế nào hả?” Thấy cô cười, Cố Hoài Việt cũng khẽ nhếch khóe môi.
“Được ạ.” Nói rồi Nghiêm Chân sải bước vào trong, một luồng hơi ấm ùa tới khiến cô ngay lập tức cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Đúng lúc có một chiến sĩ đang nhóm lửa ở trong, Cố Hoài Việt sai cậu ấy đi chẻ thêm ít củi mang tới. Tham mưu trưởng Cố xắn tay áo, ngồi xuống chiếc ghế con, chuẩn bị đích thân ra tay nhóm lửa. Anh thêm vào vài que củi, một lúc sau, lửa đã bén lên, chỉ cần lại gần là có thể cảm thấy được sức nóng. Nghiêm Chân vô thức xích gần lại, Cố Hoài Việt liếc nhìn cô, chợt nắm lấy tay cô: “Đừng ngồi gần đống lửa thế, cẩn thậm xém vào quần áo.” Nói xong bèn lấy một chiếc ghế nhỏ đặt cạnh cô: “Ngồi ở đây đi.”
Nhìn chiếc ghế, Nghiêm Chân thoáng do dự, rồi cũng bước tới ngồi xuống. Hai người nhóm lửa, cậu chiến sĩ Tiểu Vương nửa quỳ nửa ngồi nhét thêm củi vào lò, Nghiêm Chân lo cậu ta ngồi xổm mỏi chân, liền kéo môt chiếc ghế khác cho cậu ngồi. Tiểu Vương nào có được hưởng đãi ngộ như vậy bao giờ, hồi hộp đến mức không biết phải cư xử ra sao, cứ nửa đứng lên lại vội vàng ngồi thụp xuống.
“Còn phải hô khẩu lệnh cho cậu nữa à? Ngồi đi.” Nghiêm Chân cười nói.
Tiểu Vương khốn khổ xoay xở một hồi, cuối cùng cũng chịu đặt mông lên ghế. Bất chợt cậu ta vỗ đầu, nhớ ra một chuyện quan trọng: “Thôi chết, quên đưa cho Uy Phong ăn!” Nói xong tức tốc vụt ra ngoài, Cố Hoài Việt gọi cậu ta lại, “Đi cho quân khuyển ăn à?”
“Vâng.” Tiểu Vương ấp úng trả lời.
Cố Hoài Việt bỗng nổi hứng: “Cho ăn xong thì dắt qua đây nhé.”
Nhìn theo bóng Tiểu Vương nhanh nhẹn rời đi, Nghiêm Chân không kìm được than thở: “Tuổi trẻ thích thật.”
“Cậu ấy hồi hộp đấy.” Cố Hoài Việt cười, ngọn lửa chầm chậm bốc lên, có ánh sáng nhàn nhạt lướt qua gương mặt anh, họa nên những góc cạnh với đường nét rõ ràng, “Lính tráng ở đây đa số đều ít khi về thăm nhà, năm về một lần đã được coi là chịu khó rồi. Lúc anh mới đến đây, có câu nói được truyền tai nhau suốt, là “Lên Tây Tạng khác gì lên chùa làm sư”.”
“Ở đây không có con gái Tây Tạng sao?”
Anh chầm chậm lắc đầu, “Không có. Chỗ này quá cao, đường xá xa xôi, địa hình cũng hiểm trở, bình thường các cô gái không đến đây.” Vậy nên, đừng nói một năm, cho dù là lính tráng hai năm chưa từng thấy con gái cũng từng có. Nghiêm Chân đến đây đúng là khiến họ vừa bất ngờ vừa mừng rỡ.
“Anh thì sao?” Yên lặng một thoáng, Nghiêm Chân bỗng lên tiếng.
“Hả?” Anh dùng cây cời bếp gảy cho