Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

lửa cháy đượm lên, đống lửa bật ra những tiếng nổ lách tách, trong lúc bận bịu nhất thời chưa nghe rõ lời cô hỏi.
Nghiêm Chân ngập ngừng một thoáng mới hỏi lại lần nữa, “Thế anh đóng quân ở đây, có phải cũng rất lâu không gặp...người ngoài không?”
Cô đã đánh tráo khái niệm, nuốt nhẹm hai chữ “con gái” xuống, nhưng đâu có chuyện Cố Hoài Vệt nghe mà không hiểu. Anh cười nói: “Anh còn lâu hơn người ta. Sau khi đến Tây Tạng, lần tiếp theo gặp được người khác giới đã là chuyện của ba năm sau rồi.” Ba năm liền anh không nghỉ phép. Trong ba năm đó, anh đón Tết ở Đoàn Biên phòng. Cuối cùng, ông bà cụ ở nhà không dằn lòng được nữa, một cuộc điện thoại gọi lên Trung đoàn lôi anh trở về. Ngẫm lại mình hồi đó quả thực kiêu căng ngạo mạn, cứ tự cho rằng bản thân đủ mạnh mẽ, khao khát được đi thật xa. Anh tưởng rằng cực lực rèn luyện mấy năm, thành thạo hết các loại kỹ năng quân sự là có thể gan lì cứng cỏi, thực ra không phải vậy.
Trên đời này, chung quy lại vẫn có những thứ, có thể không mảy may hao tốn sức lực đã khiến người ta buông súng đầu hàng. Tình thân, tình bạn, hay là tình yêu, lực sát thương của chúng, không thua kém gì súng đạn.
Lúc định thần lại, Tiểu Vương đã dắt chú quân khuyển đến. Không phải giống chó gì đặc biệt, là một chú chó chăn cừu Đức. Điều làm Nghiêm Chân tò mò là tên của chú chó: “Nó tên Uy Phong thật à?”
Thấy Nghiêm Chân thắc mắc về cái tên này năm lần bảy lượt, Tiểu Vương trả lời thận trọng: “Vâng, là tên em đặt cho nó. Nó lợi hại lắm ạ, hội thi quân khuyển Quân khu, nhiều hạng mục kỹ năng đều siêu hơn những con khác!” Nhắc tới chuyện này, gương mặt Tiểu Vương ánh lên vẻ tự hào.
Cố Hoài Việt cúi xuống, ngắm nhìn chú quân khuyển, anh lấy quả bóng trong tay Tiểu Vương ném đi, Uy Phong lập tức co cẳng chạy đi gặm quả bóng nhặt về. “Nuôi bao lâu rồi?”
“Mười một tháng ạ.”
Anh cười: “Ừ, được đấy.”
Tiểu Vương kéo dây xích, Nghiêm Chân ngồi xổm xuống, thử vuốt ve Uy Phong. Chú quân khuyển Uy Phong lập tức rùng mình, quẫy quẫy cái đuôi, phát ra tín hiệu thông báo “người lạ chớ lại gần”. Nghiêm Chân tức thì rụt tay lại, mặt mũi tiếc nuối nhìn Uy Phong. Chú ta liếc xéo cô một cái, rồi khinh khỉnh tránh xa, Nghiêm Chân không khỏi càng thêm rầu rĩ.
Tiểu Vương khổ sở nhịn cười, Cố Hoài Việt nhìn cô, nói: “Đưa tay ra đây.”
Nghiêm Chân giơ tay ra, anh liền cầm lấy tay cô đưa lại gần Uy Phong, thấy chú ta không chống cự, Cố Hòa Việt mới từ từ thả tay mình ra. Cuối cùng Nghiêm Chân đã chạm được vào Uy Phong, cảm giác mềm mịn quả thực khác hẳn tính khí kiêu ngạo của chú ta.
Cố Hoài Việt lấy cái màn thầu trong tay Tiểu Vương, nhét vào tay Nghiêm Chân: “Em cho nó ăn thử xem nào.”
Quân khuyển cũng có bữa ăn tiêu chuẩn riêng, chiếc màn thầu này chỉ có thể xem như đồ ăn vặt của nó. Nghiêm Chân bẻ một miếng đưa tới gần miệng Uy Phong, chú ta hiển nhiên không quen với kiểu đút cho cún con ăn của cô, nhưng đồ ăn ngon ở ngay trước mặt, vẫn đưa mũi ngửi ngửi, rồi gặm lấy ăn. Nghiêm Chân thích thú quay ra nhìn Cố Hoài Việt, anh cũng bị lây theo niềm vui sướng trong ánh mắt cô, nở nụ cười hiền hòa. Nghiêm Chân có thể cảm nhận được rõ ràng sự khác lạ của Cố Hoài Việt, biểu cảm thường ngày của anh rất ít, khuôn mặt thường thấy luôn trong trạng thái không cảm xúc, nhưng kể từ khi đến nơi đây, từ khi đặt chân tới Đại đội 9 này, anh trở nên hiền hòa hơn rất nhiều. Cô đoán, có lẽ là vì từ sâu trong đáy lòng anh coi nơi đây như mái nhà thứ hai của mình.
Tiền đồn trong mây của Đại đội 9 tối nay náo nhiệt chưa từng thấy. Những người chiến sĩ này trường kỳ trấn giữ ở đây, nhưng họ không hề quên mất niềm vui bởi những tháng ngày trống vắng, cô đơn. Ngược lại, khi đến lúc cần vui tươi thì họ hăng hái hơn bất cứ ai.
Triệu Văn Giang kéo hết mấy bình rượu về trước mặt mình, cười tít mắt nói với Bàng Khải: “Đoàn trưởng, chúng em đã bàn bạc rồi, rượu này không thể uống không được, anh hát một bài mới có rượu cho anh uống!”
Bàng Khải liếc xéo Triệu Văn Giang, biết đám người này hễ ham vui là mất hết hình tượng, anh ta đẩy Cố Hoài Việt: “Cậu hát đi.”
Tham mưu trưởng Cố điềm tĩnh trả lời: “Em không uống rượu.”
“Thế thì cũng phải hát.” Bàng Khải nói, “Hát bài tủ kinh điển của cậu ấy.”
Bài tủ kinh điển? Nghiêm Chân bỗng thấy tò mò vô cùng.
Câu chuyện được kể như sau, lúc Tham mưu trưởng Cố Hoài Việt còn là lính Trinh sát, cấp trên cử một tổ Văn công đến Đoàn Biên phòng để...biểu diễn thăm hỏi. Nói là biểu diễn thăm hỏi, nhưng tổ văn nghệ kia về cơ bản không thể kéo dài buổi diễn đến tận ba tiếng đồng hồ được, vẫn phải bắt mấy cậu trai tráng của đồn Biên Phòng tham gia cùng cho đủ số lượng. Đoàn trưởng phát lệnh, mỗi Tiểu đoàn bắt hai người ở mỗi Đại đội lên. Thế là Đại đội trinh sát của Tham mưu trưởng Cố túm ra hai người, trong đó một người là Cố Hoài Việt. Xét thấy Tham mưu trưởng Cố sở hữu chất giọng nam trầm, lãnh đạo Đoàn Văn công đã bố trí để anh hát một bài đơn ca, còn dặn dò anh phải thể hiện thật tốt, vì lúc biểu diễn có thủ trưởng đến dự. Phen này làm lớn


XtGem Forum catalog