Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
đây, toàn Đại đội ồn ào hẳn lên, ai cũng tích cực giới thiệu ca khúc cho anh.
Cầm danh sách bài hát, phản ứng đầu tiên của Cố Hoài Việt là cau mày: “Sao bài nào bài nấy đều tầm thường thế này.” Gì mà yêu đương tình ái, hát hò thế này làm sao lên được sân khấu? Cuối cùng vẫn là Tham mưu trưởng của Trung đoàn ra tay, đóng góp một bài hát về quê hương – Dân ca thảo nguyên.
Buổi diễn tối hôm đó rất thành công, Đoàn trưởng cùng ban lãnh đạo thưởng thức trọn vẹn chương trình. Đợi đến khi Cố Hoài Việt đã hát xong, Đòan trưởng nghiêng đầu hỏi cảm nhận của thủ trưởng. Vị thủ trưởng gật gù, nói một câu khiến Đoàn trưởng khó lòng quên được: “Hay thì có hay, nhưng mà đóng quân trên cao nguyên sao lại hát bài dân ca thảo nguyên?” Bàng Khải kể chuyện sống động như thật, Nghiêm Chân nghe xong cũng không nhịn được cười.
Giờ thì hay rồi, các chiến sĩ không những chĩa mũi nhọn vào Cố Hoài Việt, còn gào lên: “Chị dâu hát cùng đi!”
Nghiêm Chân không chống đỡ nổi tiếng hô đồng thanh của các chiến sĩ, nhìn sang Cố Hoài Việt. Nét mặt anh vẫn giữ vẻ hiền hòa, là biểu cảm chỉ xuất hiện khi con người ta chìm đắm trong những kỷ niệm êm đềm. Anh nghiêng đầu lại, nhìn cô, cầm tay cô, nói: “Được không?”
Cô còn có thể nói không được hay sao?
Thái độ ngoan ngoãn vâng lời của Nghiêm Chân làm cho các chiến sĩ khấp khởi hy vọng, từng người hét vang: “Ngọt ngào! Hát Ngọt ngào đi!”
Cố Hoài Việt coi như đã hiểu ra, đây chắc chắn là âm mưu đã được tính toán từ trước, lấy Bàng Khải ra làm lá chắn, anh mới chính là mục tiêu thực sự. Có điều, chuyện đến nước này anh cũng không tức giận nổi nữa, anh nghoảnh sang nhìn Nghiêm Chân: “Em bắt nhịp hay là anh?”
Mặt Nghiêm Chân đỏ hồng: “Hát Ngọt ngào thật ạ?”
“Chứ biết làm sao?” Anh cũng đành chịu.
Nghiêm Chân thẹn đỏ cả mặt cúi gằm, nói lý nhí: “Anh bắt nhịp đi.”
“Được.”
Cố Hoài Việt hắng giọng, ngẩng đầu, Nghiêm Chân tay che mặt, lý nhí hát theo. Không khí buổi liên hoan nhờ có bản song ca này lại càng thêm tưng bừng, Triệu Văn Giang phải ra tay ổn định lại tình hình: “Được rồi, Tham mưu trưởng cũng đã đóng góp giọng ca rồi, anh em ta cũng không thể ngồi không được, nào, lên thôi!”
Hết thảy các chiến sĩ dưới sự chỉ huy của Triệu Văn Giang đồng thanh hát một bài hát kinh điển được cải biên lại từ bài Ba điều kỷ luật, tám mục chú ý: “Người chiến sĩ Cách mạng ai cũng cần có vợ, anh cần, tôi cần đâu ra mà nhiều thế! Tuân thủ kỷ luật sẽ phát cho mỗi người một vợ, không biết nghe lời phát cho một bà chằn!”
Nghiêm Chân nghe mà mặt mũi nóng bừng, đứng ngồi không yên, Tham mưu trưởng Cố buộc phải giơ tay ra ôm lấy cô. Bàng Khải nhìn khung cảnh rộn ràng trước mắt, sau tiếng cười, không kìm được trộm mắng một câu: “Một lũ ngáo ngơ!”
Tối hôm nay, tiền đồn trong mây rộn vang tiếng cười, quyện lẫn với sắc đêm, dường như sắp làm tan chảy cả núi tuyết ngàn năm trên đỉnh cao nguyên kia. Cao nguyên này ở trong ký ức, dường như đã không còn lạnh lẽo.
***
Sáng hôm sau khi thức dậy, Bàng Khải dẫn đội xe trở về Đoàn Biên phòng. Vì sắp cuối năm, Trung đoàn rất bận rộn.
Thời gian của Cố Hoài Việt và Nghiêm Chân cũng eo hẹp, nên ăn sáng xong, họ liền lên đường đi thăm đồng đội. Thời điểm trước lúc khởi hành, Nghiêm Chân mới biết, thì ra người đồng đội mà Cố Hoài Việt nhắc đến, không phải ở Đại đội 9.
Triệu Văn Giang phái riêng một người đi cùng họ, nhưng mới đi chưa được bao xa đã bị một hố tuyết trước mặt cản lối. Cố Hoài Việt ngẫm nghĩ một lát, quyết định bỏ xe đi bộ. Tiểu đội trưởng Lão Vương cả kinh: “Thủ trưởng, giờ muốn đi bộ lên phải mất một, hai tiếng đấy ạ!”
Cố Hoài Việt hiển nhiên biết rõ điều này, anh nói: “Cậu lái xe về Đại đội trước đi.”
Lão Vương vội nói: “Vậy không được. Đại đội trưởng dặn em bảo vệ sự an toàn của anh và chị dâu, trên đường đi có chỗ nguy hiểm, em phải đi theo để nhắc anh.”
Cố Hoài Việt cười điềm đạm: “Lão Vương, cậu quên tôi là lính từng đóng quân ở đây à?”
Lão Vương nghẹn lời một lúc, ánh mắt chuyển sang nhìn Nghiêm Chân đang xuống xe, như trông thấy cứu tinh, “Thế chị dâu đi được không ạ?”
Dứt lời, cả hai người cùng nhìn về phía Nghiêm Chân. Nghiêm Chân vất vả lắm mới chỉnh được chiếc mũ ngay ngăn, cả khuôn mặt chỉ còn lộ ra hai con mắt. Nhìn cô, Cố Hoài Việt hơi do dự.
“Em đi được.” Cô kéo chiếc khăn quàng cổ che kín miệng xuống một chút, vội vã cam đoan.
Anh nhìn cô đăm chiêu giây lát, đôi mắt xinh đẹp toát ra vẻ kiên quyết kia không hiểu sao lại khiến anh thấy yên tâm. Cố Hoài Việt ra quyết định, vỗ vai lão Vương: “Được rồi, cậu về trước đi. Chị dâu cậu, cô ấy đi cùng với tôi.”
Lão Vương đành trơ mắt nhìn hai người từ từ đi xa. Thực chất, sự lo lắng của Lão Vương không hề thừa thãi, vùng núi này cách mực nước biển rất cao, con đường núi gập ghềnh khúc khuỷu, đi lại không những tốn công sức mà còn hao tổn cả tinh thần. Suốt dọc đường, Cố Hoài Việt cố ý đi thật chậm, một là để giữ sức, hai là vì Nghiêm Chân ở ngay sau anh. Mặc dù từng bước, từng bước theo sau anh rất sát nhưng cô bước đ