Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

i vẫn cực vất vả.
Anh sải bước qua cây cầu bằng thân gỗ đã được đóng đinh chắc chắn, đứng ở đầu này cầu, giơ tay về phía Nghiêm Chân: “Đưa tay cho anh.” Nghiêm Chân cẩn thận dè dặt giơ tay ra, bàn tay lập tức được nắm chặt lấy, đi qua chiếc cầu độc mộc chật hẹp an toàn. Đứng ở đầu này cầu, cô thở hổn hển, giữa tiết trời như vậy trên trán lại lấm tấm mồ hôi. Khó khăn lắm mới hồi được sức, cô nhìn Cố Hoài Việt cười như mếu: “Em vô dụng lắm phải không?”
Cố Hoài Việt nhìn cô, khóe môi nhếch lên thành một đường cong cong: “Em biết không, hơn bốn ngàn năm trăm mét trên mực nước biển là khu cấm địa nguy hiểm tính mạng với con gái đấy.”
“Thế nên là?”
“Thế nên, em đi được đến tận đây là đã khiến anh phải nhìn em bằng con mắt khác rồi.”
Ồ? Hình như đây là lời khen? Nghiêm Chân nghiêng đầu, khẽ mỉm cười.
Nơi họ cần đến cách mực nước biển còn cao hơn Đại đội 9. Lên đến đây, cơ thể cô vốn đã thích nghi được với phản ứng cao nguyên lại bắt đầu có dấu hiệu đau nhức. Vậy nên Nghiêm Chân cố gắng không nói chuyện, đi theo sát Cố Hoài Việt, bước thật chậm rãi. Nhưng hình như con đường này rất dài, cô phóng tầm mắt trông ra xa một chút chỉ thấy tuyết trắng mênh mang, núi tuyết trùng điệp.
“Còn bao lâu nữa mới đến ạ?” Cô thở gấp hỏi.
“Sắp rồi.” Cố Hoài Việt nói rồi kéo tay cô, dắt cô trèo lên một sườn dốc. Nghiêm Chân theo hướng của anh, rẽ qua một khúc quanh, bất giác ngẩng đầu lên, liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho thẫn thờ.
Bầu trời xanh thăm thẳm chừng như bỗng chốc được phóng lớn lên bày ra trước mắt, mây phía chân trời cảm giác cũng ở ngay gần cô vậy, tựa hồ như đưa tay ra là bắt được. Nghĩ vậy, Nghiêm Chân kiễng nhẹ chân lên, đưa tay ra với. Đương nhiên là không với tới được, cho dù cô đã vươn thẳng tay, kiễng hẳn chân lên cũng vô ích. Nghiêm Chân khẽ cười, cười bản thân mình ngốc nghếch.
Lúc thu lại ánh mắt, cô lại trông thấy một ụ đất nhỏ cách đấy không xa. Nói chính xác hơn phải là ụ tuyết. Ụ tuyết này đắp không cao, nhưng chỉ cần nhìn thấy thì sẽ có cảm giác nó sừng sững đứng lặng ở đó từ rất lâu rồi. Dường như ngay tức thì cô đã nhận ra được điều gì đó, vội quay đầu nhìn Cố Hoài Việt. Đúng lúc anh cũng nhìn sang, nói với cô hai chữ: “Đến rồi.”
Một phần mộ nhỏ - đồng đội của anh, ở tại nơi đây.
Nghiêm Chân có phần không dám tin. Cô thả tay anh, chừng như vô thức đi tới bên tấm bia mộ kia. Đó là một tấm bia mộ rất lạ lùng, không có ảnh, không đề tên, chỉ có một hàng chữ nhỏ ghi lại thời gian lập bia, tính ra, cách đây đã mười năm. Cô ngoảnh đầu nhìn Cố Hoài Việt, nét mặt bình thản của anh đã chuyển thành trang nghiêm.
Cô chợt thấy tò mò không biết ai là người được chôn trong mộ, còn anh như hiểu được suy nghĩ của cô lúc này, khẽ hỏi: “Em còn nhớ, anh từng nhắc đến người đồng đội này với em trên đường đến không?”
“Nhớ chứ.”
Khóe miệng Cố Hoài Việt giãn ra, xem như đang cười: “Cậu ấy đi lính cùng năm với anh, bọn anh cùng là Tiểu đội trưởng trong một Đại đội. Cậu ấy đến từ Sơn Thành, nơi đó quanh năm sương phủ không nhìn thấy ánh mặt trời. Cũng giống như Đại đội trưởng, cậu ấy ở lại đây là vì lý do đơn giản ấy.”
Vầng dương, mây trời gần ngay gang tấc.
Thực ra Nghiêm Chân rất muốn nói, chúng đều ở cách rất xa. Rất nhiều thứ nhìn thì có vẻ ở trong tầm tay, thực chất chỉ cần giơ tay ra là sẽ có thể cảm nhận được khoảng cách xa vời.
“Vậy giờ anh ấy, được chôn cất ở đây sao?”
“Ừ.” Cố Hoài Việt bước lên trước, cúi người phủi đi một lớp tuyết dày phủ trên mộ bia, ở hơn nửa năm đều là mùa tuyết như nơi đây, kỳ thực hành động này cũng chẳng có tác dụng gì. “Mười năm trước, cậu ấy lái xe qua chỗ này, đúng lúc gặp phải tuyết lở.” Giọng anh bình thản, tựa như đang kể một câu chuyện từ rất xa xưa. “Ở cách mực nước biển hơn năm ngàn mét còn đóng một tiền đồn nữa, mỗi lần đưa đồ tiếp tế cậu ấy đều lái xe, cuối cùng chỉ một lần đó gặp tuyết lở, cả người và xe đều chôn vùi ở đây.”
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, Nghiêm Chân vẫn bàng hoàng. Cố dán mắt nhìn tấm bia mộ, ấp úng hỏi: “Sao đến tấm ảnh cũng không có?”
“Khi đó Đại đội trưởng tìm khắp Đại đội cũng không tìm được bức ảnh nào của cậu ấy. Mà lúc cậu ấy được đào lên thì máu thịt bê bết đông cứng lại rồi.”
Cảnh tượng đó, ngay cả hồi tưởng lại cũng là một chuyện đau lòng. Nghiêm Chân hít sâu một hơi, ngón tay run lẩy bẩy. Cố Hoài Việt cảm nhận được, thoáng chần chừ rồi nắm chặt lấy tay cô.
“Mười năm qua đây là lần đầu tiên anh về thăm lại cậu ấy.”
“Vì sao?”
“Anh không dám.” Cố Hoài Việt nói, “Đứng trước cậu ấy, anh luôn cảm thấy mình không phải một người lính.”
Thời tuổi trẻ, anh cũng từng không cam lòng chịu đựng trống vắng cô đơn, không muốn nán lại đây lãng phí cuộc đời. Vậy nên thời gian ấy anh sa sút tinh thần, không làm được gì nên chuyện. Người đồng đội này thay Đại đội trưởng giáo huấn anh, nói anh có lỗi với bộ quân phục đang mặc trên người.
Giờ đây cuối cùng anh đã dám đến thăm, không phải bởi anh đã lăn lộn từng trải thành tài, mà là nhớ tới một câu người đồng đội đã qu