Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.
ủa cậu cũng là nụ cười ấm áp và cử chỉ quan tâm chăm sóc. Cả hai không nói lời nào cứ tiếp tục hành động đang diễn ra rồi bỗng “rầm” một tiếng làm cậu giật mình liền nhít lại sát bên Tử, còn anh thì nhẹ dàng ôm cậu vào lòng một lần nữa, khi hai gương mặt thật gần nhau cậu nhìn vào đôi mắt của Tử, đôi mắt ấy trong veo như một viên ngọc bích và trong đó chỉ tồn tại duy nhất hình bóng cả cậu, tim bỗng đập liên hồi, muốn nhìn mãi vào đôi mắt ấy, nó có gì đó lôi cuốn, có gì đó mê hoặc. Cậu hiểu mình đã để Tử bước vào tim, lúc trước cậu luôn chạy trốn, chạy trốn cái tình cảm mà Tử dành cho vì cậu sợ bản thân lại phải đau khổ thêm lần nữa. Sau vụ việc lần này và sự xuất hiện trở lại của Khương khiến cậu dũng cảm đối mặt với vấn đề tình cảm và cuối cùng cậu đã bỏ mặt quá khứ để đón nhận hiện tại là cậu là cậu đã yêu Tử.
Trong phút chốc đôi môi của cả hai chạm nhẹ vào nhau, không quá mãnh liệt nhưng cũng đủ nồng nàn, rời nhau ra rồi lại nhẹ nhàng tiếp xúc lần nữa, vị ngọt ấy lôi kéo cả hai cứ muốn dính chặt vào nhau, hương vị tình yêu chính là đây vừa ngọt ngào vừa cháy bổng nhưng không quá vội vàng từ từ tận hưởng cái cảm giác mang tên hạnh phúc ban tặng. Dường như Tử không kìm được lòng nữa đẩy chiếc lưỡi của mình vào khoang miệng của cậu mà chọc phá, chiếc lưỡi cậu cũng tinh nghịch đáp trả và cả hai cùng nhau hòa nguyện nụ hôn cho một khởi đầu tốt đẹp.
Và rồi cậu giật mình lấy lại ý thức để không cho nụ hôn kéo dài, đẩy Tử ra khuôn mặt cậu đỏ bừng vì xấu hổ:
- Anh mới tỉnh dậy.
- Thì đã sao – Tử đáp trả lại mà không biết ngượng.
- Không nên làm vậy, lỡ…ảnh hưởng đến sức khỏe thì sao – cậu nói lắp bắp.
- Có người chăm sóc rồi còn lo gì – Tử nhìn thẳng rồi mặt cậu.
- Ai vậy, tội nghiệp người đó ghê, mà em tin chắc rằng người đó không phải là em – cậu cười chọc phá lại anh.
- Ờ, tưởng đâu em thương tình ai dè bỏ mặt anh luôn, hichic – Tử làm nũng.
- Thôi đi ông tướng, già rồi mà làm như con nít, quýnh đít giờ – cậu chọc.
- Ý dám quýnh đít anh hả anh về mét mẹ anh nè – Tử lại nhỏng nhẽo.
- Mất gì mét, anh không ngoan thì em quýnh chứ sao ở đó mà đòi mét mẹ, lêu lêu – cậu phá lên cười.
- Mét vì em cố tình quýnh đít để dê anh – Tử chọc cậu.
- Trời – cậu nghe xong muốn tẻ xỉu – Thôi vậy để đó cho mẹ anh quýnh anh đi không thôi có người nói dê xồm thì tội cho em lắm.
Nắm lấy bàn tay của cậu mà áp vào má mình, vươn đôi mắt nhìn cậu với biết bao chất chứa yêu thương, rồi lấy can đảm và tấm lòng của mình mà nói với cậu:
- Nhân nè….
- … – cậu im lặng lắng nghe.
- Có chuyện này anh muốn nói với em từ lâu rồi, nếu nói ra không biết em có đồng ý không? – Tử có vẻ căng thẳng.
- …
- Anh thật sự yêu em đó Nhân à, anh muốn nói cho em biết từ lâu nhưng anh không đủ can đảm nên…lúc em ôm anh trong vòng tay anh muốn nói yêu em vì anh sợ anh không còn cơ hội, nhưng chưa kịp thì…
- Còn gì nữa không – cậu lên tiếng.
- … – Tử ngơ ngác nhìn cậu rồi nói – hết rồi, chỉ nhiêu đó thôi – Tử cụp mặt xuống.
Cậu lấy tay kia còn lại của mình mà nâng khuôn mặt của Tử lên, nhìn thẳng vào đôi mắt ấy mà nói:
- Anh nói anh yêu em?
- Phải, anh yêu em – Tử khẳng định.
- Vậy thì em cũng xin nói rõ với anh là…. – cậu ngưng.
- … – Tử hồi hợp chờ đợi.
- Em cũng yêu anh – cậu nói.
Môi Tử nở ra một nụ cười mãn nguyện rồi lần này cậu chủ động hôn đáp trả, lãng mạn, ngọt ngào và không kém phần quyết liệt.
Những ngày sao đó là tháng ngày hạnh phúc thật sự của cậu với Tử, cả hai trao cho nhau ánh mắt nồng nàn và những cử chỉ thân mật khiến ai nhìn vào cũng phải ganh tị và dĩ nhiên điều đó làm cho Khương, Toàn và gia đình Tử hết sức khó chịu.
Một buổi chiều nắng đẹp, chim líu lo trên hàng cây, từng cơn gió khẽ hát bài ca quen thuộc từng người từng người hối hả nhưng tại bờ hồ nơi có một cặp tình nhân đang ngồi trên băng ghế đá tay thì đan vào nhau, một người dựa đầu vào vai một người khung cảnh có vẽ hữu tình biết mấy thì bỗng nhiên ở đâu có hai ẻm xuất hiện làm phá tan khung cảnh nên thơ này:
- Hạnh phúc quá ta – người con gái đầu tiên lên tiếng, không ai khác là Phương.
- Sao còn phải hỏi nữa, người ta cỡ này có người thương rồi nào có ngó ngàn gì tới lũ bạn tội nghiệp này chứ, cái này người ta gọi là ham phú phụ bần đây mà – người nói là Lan với giọng điệu chế nhạo.
- Má ơi, cái gì mà ham phú phụ bần cái này người ta gọi là mê trai bỏ bạn đây nè, thôi mình về cho người ta tận hưởng khung trời thơ mộng đi má – nói thì nói chứ Phương đâu có thái độ muốn kéo Lan ra khỏi chỗ đó (nơi cậu và Tử đang ngồi).
Sự xuất hiện của cả hai làm cậu và Tử hơi bất ngờ, cả hai im lặng xem họ sẽ chọc phá mình ra sau, khi nghe tới câu “mê trai bỏ bạn” mặt cậu bỗng nhiên ửng đỏ và tỏ ra vô cùng xấu hổ. Tử thấy vậy liền ôm cậu vào lòng cười tươi mà nói với cả hai:
- Anh là con trai yêu anh thì mê anh không lẽ mê hai đứa, thấy hai đứa ganh tị thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, thôi về nhà chơi với má đi nhé – Tử chọc tức hai đứa.
- Mạnh dữ, anh em với nhau mà anh nỡ lòng lại nói lời ác