XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng

Tác giả: Hoàng Nhất Thiên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341333

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1333 lượt.

m là do anh cố tình dàn dựng dưới sự nhờ vả của Vy vì Vy nói đây chỉ là một đoạn tập kịch nhờ anh chỉnh sửa lại để đưa cho mọi người nghe thử, anh đâu biết chuyện lại ra nông nỗi thế này, nếu biết trước có đánh chết anh anh cũng không có làm.
- Em nghe rồi đó, anh hoàn toàn không có làm gì, chỉ một mình Vy cố tình – Khương nói giọng nài nỉ mong cậu sẽ tin.
- … – cậu nghe như sét đánh bên tai, nhưng vẫn cố tình giữ bình tĩnh – hai người có cùng nhau thông đồng để gạt tôi không làm sao tôi biết được, tôi chịu đựng như vậy quá đủ rồi – cậu cố gạt ngang.
- Anh gạt em được lợi ích gì, anh nói đây chỉ là hiểu lầm, em đừng giận thằng Khương nữa – người tên Hoàng lên tiếng nói.
- Em hãy tin anh đi Nhân, anh thật sự rất nhớ và yêu em – giọng Khương ngày càng tình cảm, nước mắt cũng đã rưng rưng nơi khóe mắt.
- Nếu hai anh nói vậy thì tôi tin như vậy nhưng chuyện trước mắt đã xảy ra thì không thể quay đầu lại được, hiểu lầm hay không hiểu lầm thì mọi chuyện cũng đã xảy vậy thì sao không cho nó ngủ yên mãi mãi – giọng cậu trả nên thoáng buồn, nhưng vẫn cố gắn mạnh mẽ.
- Nói ra để mọi khúc mắc được hóa giải như thế anh với em mới có thể làm lại từ đầu, anh vẫn còn rất yêu em, tình cảm anh dành cho em không hề mất đi mà ngày càng mãnh liệt hơn nữa – Khương mừng rỡ vì khúc mắc, hiểu lầm được làm rõ.
- Như anh nói thì anh Tử người đỡ dùm tôi một nhát đáng sao?, anh nói sao không chịu suy nghĩ, ngày đó là ngày cưới của anh và chị Vy, một cô dâu bị chồng mình bỏ ngay hôn lễ ngay chính tôi còn xấu hổ huống chi là chị Vy, tôi không trách chị ấy mà người tôi trách phải là tôi, mọi chuyện điều một mình tôi gây ra thì hãy để một mình tôi gáng chịu, tôi phải có nghĩa vụ chăm sóc anh Tử, còn anh hãy quay về chăm sóc và thương yêu chị Vy, chị ấy cần anh lúc này.
- Không, người anh yêu là em, người anh muốn nhất lúc này là em chứ không phải Vy.
Cái nắm tay của Khương bị cậu ngạt ngang mà cắt bước ra đi, để lại một mình Khương nơi gốc vắng với biết bao nhiêu nỗi phiền não dù hiểu lầm đã được làm rõ, giơ cánh tay níu lấy nhưng tay cậu ngày càng xa dần, nước mắt rơi trong muôn vàng nỗi yêu thương.
- Nhân à, anh yêu em và anh sẽ cướp em lại – lời nói vô cùng nghẹn ngào và nước mắt.






Cậu nhanh chống rời khỏi nơi đang nói chuyện với Khương, cố gắng không cho nước mắt rơi vì không muốn bất cứ một ai nhìn thấy nhưng một điều là cậu đã không làm được chính là nước mắt thi nhau rơi trên khuôn mặt mệt mõi. Cậu đứng không nỗi phải dựa hẳn vào bức tường mà khóc, từng mãnh vụn của những tháng ngày bên cạnh Khương một lần nữa kéo nhau ùa về, cậu đã trách lầm Khương. Phải cậu đã trách lầm Khương chỉ vì tại Vy mà cậu và Khương không đến được với nhau, nếu không có sự xuất hiện của Vy thì cuộc đời cậu đã khác nhưng nếu không có Vy thì làm sao cậu quen được nhiều bạn mới và trong đó có Dương Tử, nếu không có Vy liệu cậu có sống lâu được không vì cậu là một bán thuần chủng chịu sự chi phối của lời nguyền quái ác, nếu không có Vy làm sao cậu biết con tim mình lại đập bồi hồi vì Dương Tử. Mọi chuyện cũng tại Vy mà ra.
Chỉ có 3 con đường cậu có thể lựa chọn, một là đáp lại tình yêu của Tử, hai là quay về và đón lấy tình yêu của Khương và ba là quay lưng với tất cả. Hiện giờ cậu đang rất phân vân và khó xử, nếu lúc trước biết được sự thật có lẽ cậu sẽ quay về bên cạnh để yêu thương Khương dù biết trước sau cũng phải chết nhưng giờ đây tình cảm của cậu lại dành cho Dương Tử, kẻ tám lạng người nữa cân. Nó giống như cậu đang bơi giữa một đại dương mênh mông rộng lớn rồi bỗng nhiên đuối sức và cậu chìm nhưng trước khi chìm lại có được hai chiếc áo phao, một mang tên tình cảm Dương Tử, một mang tên yêu thương quay về Minh Khương cậu không biết chọn bên nào vì bên nào cũng một vị trí quan trong trong tim.
Số phận quá khắc nghiệt với cuộc đời của cậu, muốn được yêu thương lại không được trọn vẹn, muốn chọn mà lại không thể chọn, như vậy có gọi là bất công không. Vâng đúng thế đó là sự bất công.
Một cơn mưa vội vàng bất chợt vương giải nơi cậu đang đứng, từng giọt mưa thấm ướt đôi vai gầy hao, mưa đổ hay nước mắt rơi, từng giọt sóng sánh như những viên pha lê thủy tinh trong suốt. Cậu liền chạy thật nhanh vào bệnh viện và đến phòng Tử đang nằm, khi đang lên cầu thang thì cậu nghe một cuộc đối thoại của hai cô y tá:
- Bà có thấy cái anh đẹp trai phòng số 9 không, đẹp trai bà cố luôn – y tá 1.
Sau một lúc ôm nhau thấm thiết thì cuối cùng cả hai rời nhau trong sự tiếp nuối, Tử nhẹ nhàng kéo cậu lại giường mà hỏi hang:
- Sao quần áo em ướt hết, không sợ bị bệnh sao.
- Thì trên đường tới đây thăm anh trời đổ mưa thì mắc mưa chứ sao, còn bệnh thì có người chăm sóc rồi lo gì – cậu cười.
- Ai vậy nói anh nghe thử coi – Tử hỏi.
- Cái đó em không biết khi nào em bệnh thì mới biết được – cậu cười tươi.
- Thế à, để anh lao đầu cho em – Tử lấy cái khăn rồi kéo cậu lại sát bên và bắt đầu hành động.
Cậu cười tươi như hoa của nắng, đáp lại nụ cười c