Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/477 lượt.
từng bước từng bước đến gần.
Người này Anh Lạc cũng không xa lạ gì, nói đúng hơn, nàng chỉ cần nhìn thấy hắn một lần, cũng đủ cho nàng khắc cốt ghi tâm.
Nhìn thấy hắn, người mang vẻ ngoài vô cùng giống mẫu thân nàng kia, nhanh chóng lui về phía sau một bước, tỏ vẻ cung kính đứng phía sau hắn. Người nọ lại dường như không nhìn đến sự tồn tại của nàng ta, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Anh Lạc.
“Tỉnh táo như thế, quả thật có mấy phần giống như tính cách của người kia…” Hắn dừng lại, rồi như nhớ đến điều gì, lại khôi phục tinh thần, cười lạnh nói: “Không tệ, lúc này ta sẽ không giết ngươi. Giết ngươi rồi, thế gian này làm gì còn ai giúp ta tìm được kiếm linh chứ.”
Anh Lạc nhíu nhíu mày, không nhịn được nói “Ngươi rốt cuộc vì sao phải làm mấy chuyện này? Giải phóng phong ấn của Ma Thần, ngươi có lợi gì chứ?”
“Lợi ích? Hừ!” Hắn hừ lạnh “Ma Thần là lực lượng mạnh nhất thế gian này, Tiên Ma hai giới đều là kẻ tu hành, theo đuổi pháp thuật tối cao cũng không phải điều gì đáng trách, chỉ khác ở chỗ, bọn chúng tu tiên đạo, bọn ta tu ma đạo. Ai quy định tu tiên mới là con đường chính thống?”
“Ma Thần chỉ biết phá hủy thế gian này, phá hủy thiên hạ, ngươi giải phong ấn chẳng lẽ chỉ vì muốn nhìn thấy sức mạnh tối cao kia thôi sao?” pháp lực tối cao cũng không quan trọng đến mức đó, đến mức phải khiến người ta không tiếc phá hủy thế gian này?
Hắn lại đột nhiên cười to, vẻ mặt cuồng vọng hỏi ngược lại “Ngươi cho rằng, Ma Thần thật sự có thể sống lại?”
Vẻ mặt Anh Lạc hơi nặng nề, khó hiểu nhìn hắn, lời này có ý gì?
“Phong ấn Ma Thần chia ra làm bốn, ta đã giải được hai, thứ xuất hiện cũng không phải Ma Thần, mà chỉ là khí âm tà không ngừng bay ra. Ngươi cho rằng vì sao lại thế?” Hắn cười lạnh.
Anh Lạc không nói, hắn lại tiếp “Nguyên nhân chỉ có một, thế gian này vốn không có Ma Thần. Cho dù là có, cũng đã bị Thiên Đế tiêu diệt từ thời Thượng Cổ rồi. Mấy cái phong ấn kia, không phải phong Ma Thần, mà là oán khí của Ma Thần, cũng chính là ma lực tối cao của Ma Thần!”
Anh Lạc sửng sốt, trong đầu nhớ đến những chữ bên trong Thiên Trụ.
“Đã lường trước, thế gian vốn âm dương phối hợp,lại có kẻ mang dục niệm biến thành Ma, đồ thán sinh linh. Lục giới lâm nguy, căm phẫn đày kẻ đó vào hoang vu để thần hồn câu diệt.”
Thần hồn câu diệt! Nàng trước giờ chưa từng nghĩ đến, lúc này hồi tưởng lại, thì ra lời ấy không phải ý nói Thiên Đế thần hồn câu diệt, mà là Ma Thần. Ý nói Ma Thần đã sớm diệt vong, chỉ dục niệm vẫn còn lưu luyến nơi Lục giới. Cho nên, Thiên Đế lúc ấy phong ấn không phải bản thân Ma Thần, mà chính là dục niệm của Ma Thần.
Như vậy, dù phong ấn của Ma Thần bị giải toàn bộ, dục niệm kia cũng không thể biến nên thể xác của Ma Thần. Nàng quay đầu nhìn Ân Hoài Đan vẫn đang mang sắc mặt âm trầm, hắn đã sớm biết tất cả, vì sao còn làm mấy chuyện này?
Nàng đột nhiên nhớ đến điều gì, sắc mặt lập tức trắng bệch, mở to hai mắt nhìn hắn “Ngươi muốn tập hợp tất cả dục niệm, kế thừa sức mạnh của Ma Thần!”
Nàng nên sớm biết, Ma Thần dù thể xác đã bị diệt, nhưng chỉ cần dục niệm chưa biến mất, bất cứ kẻ nào nhận được loại dục niệm này, sẽ chính là Ma Thần. Ân Hoài Đan chính là nghĩ như thế sao? Hắn muốn trở thành Ma Thần!
Thế nhưng hắn lại cười không đáp, đảo mắt nhìn về người vẫn đang yên lặng hồi lâu, khóe môi lại nhếch lên quỷ dị, chuyển đề tài.
“Tin rằng ngươi vẫn muốn biết ta đã giải phong ấn “Chí Âm” như thế nào!” hắn nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Anh Lạc “Muốn giải phong ấn, cũng không phải chỉ có Thiên Kiếm mới có thể. Ban đầu kẻ hạ phong ấn là Thần tộc, lúc này muốn giải phong ấn, dĩ nhiên cũng chỉ có máu của Thần tộc mới có thể làm được.”
Máu của Thần tộc, vẻ mặt Anh Lạc như đang suy nghĩ điều gì, tiếp theo liền hoảng hốt, quay phắt đầu nhìn về phía nữ tử vẫn đang đứng bên cạnh.
“Ngươi biết nàng ta là ai không?” Hắn xoay người bước đến, đột nhiên tay dùng sức kéo lấy cằm nữ tử áo đỏ, trong mắt lóe ra ánh sáng sắc lạnh “Nàng có tướng mạo của Xích Cơ, trí nhớ, pháp thuật cũng không chênh lệch mấy. Thật ra thì….nếu nói nàng ta là Xích Cơ, cũng không quá đáng.”
Anh Lạc càng kinh ngạc, quay đầu nhìn người đang bị Ân Hoài Đan nắm đến mặt mày trắng bệch, đôi mắt giống hệt người kia, cứ như chất chứa muôn vàn lời nói, nhưng không thể nói ra, nhất thời lòng Anh Lạc trở nên thật khó chịu, không nói nên lời.
“Bỏ nàng ấy ra!”
“Sao hả? Ngươi quả thật xem nàng như Xích Cơ, như mẫu thân ngươi rồi sao?” Hắn cười lạnh lên tiếng “Nàng ta chỉ là ta dùng một giọt máu trong tim Xích Cơ mà hóa thành, một con rối được hóa phép từ một cây hoa mà thôi. Sở dĩ có gương mặt mê hoặc lòng người như thế, cũng chỉ vì giọt máu trong trái tim Xích Cơ ban cho.Nàng ta ngay cả là một con người cũng không xứng, cùng lắm chỉ là một hoa yêu*!”
(*hoa yêu: yêu quái hoa)
Ánh mắt hắn càng thêm ác độc, nhìn chằm chằm gương mặt của nữ tử trong tay, tay càng dùng sức, người nọ liền khó chịu nhắm hai mắt, khóe môi tràn ra vết máu, hắn lại không chịu buông tay. Trong đôi mắt kia tràn đầy hận ý, như đang