Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.

ang, buông tay Xích Cơ ra, lui về phía sau một bước. Nụ cười nở trên môi nàng, hoàn mỹ không hề có tì vết, nàng cười ha ha thành tiếng, cười thật tự nhiên lại khiến người ta cảm thấy có lỗi giác như đang đè nén điều gì.
“Thật ra thì….Lạc Nhi…luôn muốn nghe mẫu thân nói như thế! Vẫn luôn muốn….nghe mẫu thân nói…không trách Lạc Nhi…không hận Lạc Nhi! Đợi thật lâu….thật lâu….lâu đến mức bản thân con cũng không nhớ nổi nữa, cho là vĩnh viễn cũng không còn cơ hội này, may mà….may mà….”
“Lạc Nhi….” Nàng nói mấy lời thật khó hiểu, Xích Cơ nhất thời hoảng hốt, đang muốn nói gì, nàng lại đột nhiên hỏi.
“Người còn nhớ, lúc con năm tuổi, mẫu thân thường nói với con những gì không?”
Xích Cơ hơi trầm tư, suy nghĩ một lúc lại trả lời “Nhớ kĩ Thần chức, không quên trách nhiệm!”
“Đúng vậy! Thần trách….mẫu thân luôn nói, con phải luôn nhớ kĩ chức trách của Thần tộc, phải bảo vệ thế gian này, không thể làm loạn! Thế nhưng…” Nàng đột nhiên cười thành tiếng “Mẫu thân, khi con năm tuổi, đột nhiên người lại sửa miệng, nói con chỉ cần là bản thân là tốt rồi! Chỉ cần làm con gái ngoan của mẫu thân mà thôi! Người còn nhớ không?”
“Điều này….Ta nghĩ…” Nàng nhíu nhíu mày, mơ hồ cảm thấy nàng nói chuyện hơi khác thường, lại không biết khác thường ở đâu.
“Lúc ấy con không biết rõ, sao lại như thế? Đến lúc này con mới suy nghĩ cẩn thận!” Nàng dưa tay sờ sờ túi thơm còn đang tỏa ra mùi hương trên tay, lại cười “Chúng ta là Thần tộc, lời của mẫu thân trước khi con năm tuổi, là nói với tư cách một vị Thần, mà sau khi con năm tuổi, chính là lời nói với tư cách của một người mẹ.”
“Phải không….” Nàng đáp lời, trong lòng càng ngày càng không yên, liên tiếp nhìn về phía Anh Lạc, rồi lại không hiểu tại sao.
“Thật ra, con vẫn luôn có một chuyện muốn hỏi mẫu thân!” Nàng đột nhiên bước đến, đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm người trước mặt “Không biết mẫu thân có thể trả lời con không?”
Người đang đi đằng trước xoay người, mang ý hỏi nhìn nàng, lại thấy nàng chậm rãi kéo túi thơm kia, dưới ánh mắt kinh ngạc của người kia, nàng buông tay, túi thơm rơi trên đất, nhàn nhạt mở miệng.
“Năm đó, mẫu thân ta vì sao lại phong ấn Thần lực của ta, vì sao phải diệt cả nhà Thanh Vân? Còn ngươi, vì sao….lại biết tất cả chuyện của ta?”
Lời vừa nói xong, ánh mắt nàng đã trợn to, sắc mặt lập tức tái nhợt như tuyết. Nàng cuối cùng cũng hiểu lời nói của Anh Lạc có điều gì khác thường, mẫu thân trong miệng nàng, đã sớm không còn là mình nữa. Đôi mắt vốn sáng trong, lúc này cũng mơ hồ không rõ.
Nàng đã biết….
Mặc dù là giữa hè, nơi này lại không hề ấm áp, gió thổi mạnh qua, mang theo mùi băng tuyết, lạnh thấu xương. Người kia vừa nói, đi khỏi nơi này vô cùng lạnh lẽo, xem ra không phải giả.
Trong gió lạnh, không ai nhúc nhích, chỉ nhìn nhau. Khác biệt chính là, vẻ mặt Anh Lạc lạnh nhạt, trong mắt vô cùng bình thản, không hề có chút tức giận.
Người đối diện, vẻ mặt phức tạp, tay bên người mở ra nắm lại nhiều lần, muốn kéo lấy tay nàng, lại không tìm ra lí do để thân cận. Trong mắ người kia có vô số thứ không ngừng xoay chuyển, như bối rối, như nuối tiếc, như áy náy.
Áy náy, sao lại áy náy?
“Ngươi không phải mẫu thân ta!” Nàng nói từng chữ từng chữ “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Người đối diện sửng sốt, nhìn nàng vô cùng phức tạp, chậm rãi cúi đầu. Khóe môi nàng giật giật, cứ như đang do dự nên xưng hô thế nào, cuối cùng vẫn quyết định gọi ngắn gọn “Con….biết từ lúc nào?”
Anh Lạc không đáp, hỏi ngược lại “Ngươi là người Ma giới.”
Sắc mặt đối phương trầm xuống, hồi lâu sau mới gật gật đầu.
Nàng quay đầu nhìn về phía túi thơm mình vừa ném xuống đất, mơ hồ còn tỏa ra mùi thơm mê người.
Mê Hồn hương!
Nếu như không phải trong tay nàng có Lục hoa, đóa hoa tinh khiết vô cùng kia, nàng vĩnh viễn cũng không thể thức tỉnh, vĩnh viễn cho rằng, mẫu thân vẫn còn sống.
Nàng hít thật sâu, đè nén cảm giác không biết là may mắn hay tiếc nuối trong lòng, giữ vững tinh thân.
“Nơi này….là đâu?” Anh Lạc hỏi tiếp.
“Vực lạnh Băng Lăng, là nơi Chí Hàn.” nàng chậm rãi nói.
Anh Lạc hoảng hốt, cuối cùng hiểu rõ mục đích nàng bị bắt đến đây. Chí Hàn là phong ấn cuối cùng của Ma Thần, đúng là vực lạnh Băng Lăng, nhưng Băng Lăng rất rộng, là nơi đất tuyết hoang vu, phong ấn cụ thể nằm nơi nào, không ai biết.
Cách duy nhất chính là dùng Thiên Kiếm dẫn đường, Thiên Kiếm là binh khí Chí Linh, đối với tà khí của Ma Thần, tất nhiên có cảm ứng, nhưng lúc này kiếm linh lại không có trên thân kiếm, Thiên Kiếm mất đi linh tính, làm sao tìm được phong ấn?
“Tất cả đều là kế hoạch của các ngươi? Bao gồm phá hủy Thiên Trụ, vây công Viêm Hoa, còn có….dụ ta rơi vào Ma giới?”






Tất Cả Nhân Quả
“Không sai!” một giọng nói truyền đến từ phía trước.
Cách đó hơn mười bước xuất hiện một luồng sáng đen, một người chậm rãi đi đến, hắn mặc áo đen, tóc đen chỉnh tề vuốt hết ra sau lưng, sát khí nồng nặc, môi mang ý cười, nụ cười vô cùng lạnh lẽo, cứ như loài rắn độc,