Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/490 lượt.
ngùng thu tay lại, khẽ cười nói: “Không có gì khó, do con không chú ý học mà thôi!”
“Có mà, con rất chú ý mà!” Nàng phản bác, lại nhìn tay mình, nàng rõ ràng đã cố gắng học, nhưng dù nàng có cố đến đâu, vẫn không thể học được, cứ như….bị cái gì cản trở?
“Tốt lắm, đừng nói chuyện này nữa!” Nàng lập tức xen ngang lời Anh Lạc, kéo tay Anh Lạc nói: “Hôm nay chúng ta sẽ luyện cái khác.”
“Luyện cái gì ?”
Nàng cười cười, ánh mắt dao động một lúc lâu mới chậm rãi nói “Kiếm! Chúng ta luyện kiếm! Lạc Nhi, con có mang theo kiếm…kiếm của con không?”
Nàng gật đầu.
“Lấy ra cho mẫu thân xem một lát!”
Anh Lạc ngẩng ngơ, nhưng vẫn đồng ý. Chỉ là, nàng thật không rõ, vì sao phải luyện kiếm, mẫu thân không phải vẫn luôn không thích kiếm của mình sao, có lần còn muốn ném nó đi? Chẳng qua vì kiếm này quá có linh tính, từ lúc nàng phát hiện ra nó lúc năm tuổi, vẫn luôn đi theo nàng, nên nó lại tự bay trở về.
Nàng không nhịn được lo lắng, mẫu thân có thể tức giận rồi hủy kiếm của nàng không đây.
Nàng phất nhẹ tay, mở lòng bàn tay ra, chỉ thấy có ánh sáng vàng lóe lên, chỉ một lát sau, một thanh trường kiếm đã nằm trên tay nàng, kiếm kia do ánh sáng tạo thành, hình dáng mờ nhạt, mơ hồ có thể nhìn thấy vân tay của nàng.
Nàng đang muốn đưa kiếm đến, đột nhiên phát hiện thân kiếm hơi khác thường, trong lòng hoảng hốt. Nàng thu tay lại, nhìn chằm chằm kiếm kia một lúc lâu: “Mẫu thân, kiếm này….kiếm linh!”
“Không có kiếm linh?” Nàng tiếp lời hỏi.
Anh Lạc gật đầu, cúi đầu nhìn kiếm trong tay, vạn vật trên thế gian đều có linh tính, tồn tại bên trong binh khí, tự nhận định người nào có quyền sử dụng nó, đây là nguyên nhân binh khí có thể nhận chủ.
Thiên Kiếm chính là binh khí Chí Linh của thiên hạ, linh tính lại càng khác biệt. Linh tính của nó quá mức lớn mạnh, hợp nhất với Thiên Kiếm trở thành lợi khí hạng nhất, nếu như không có kiếm linh, uy lực của Thiên Kiếm chỉ được một phần mười.
Nàng khẽ vỗ về thanh kiếm, lạnh! Nó không hề ấm áp như trong trí nhớ của nàng, cho thấy không hề có kiếm linh ở đây.
“Thiên Kiếm là Thần khí mạnh nhất thế gian, cũng là vật báu của Thần tộc ta, kiếm linh lại càng không thể thiếu, Lạc Nhi, kiếm này là của con, con có thể tìm được kiếm linh không?”
Nàng tiến lên một bước, cười nhẹ, chỉ là bàn tay đang nắm chặt. Anh Lạc ngẩn người, mẫu thân dường như đã thích thanh kiếm này hơn rồi thì phải, còn vội vã bảo nàng tìm kiếm linh về?
“Có thể tìm được!” Anh Lạc trả lời, thật ra thì chỉ cần nàng tĩnh tâm, nàng thậm chí có thể cảm giác được, kiếm linh đang ở hướng Đông Nam.
Là ảo giác của nàng sao? Mẫu thân vốn không hề chạm vào kiếm, lại dường như đã sớm biết được kiếm linh của kiếm đã bay đi đâu mất. Nàng cúi đầu vỗ về thanh kiếm kia, lạnh lẽo, nàng chỉ mới mấy ngày không gọi nó ra thôi, sao lại cảm thấy dường như kiếm linh kia đã mất lâu lắm rồi.
Nàng ra hiệu bảo Anh Lạc thu hồi kiếm, nét mặt tươi cười như hoa “Vậy là tốt rồi!”
Nụ cười dịu dàng như gió xuân khẽ thổi, khiến lòng người như mềm mại, đây là nụ cười của mẫu thân, không sai!
“Chờ con tìm được kiếm linh rồi, mẫu thân dạy con cưỡi kiếm nhé?” Nàng xoa tóc Anh Lạc, trong mắt đầy vẻ cưng chiều “Con không phải luôn muốn học cưỡi kiếm sao?”
Hai mắt Anh Lạc sáng ngời, gật mạnh đầu “Dạ!”
Quả nhiên, mẫu thân chính là mẫu thân, có thể nhận ra mong muốn nhỏ nhoi kia của nàng. Mặc dù tu tập kiếm thuật không nhất định phải có kiếm linh, nhưng mẫu thân nói muốn tìm, thì nàng phải tìm cho được. Nàng thật là, mới vừa rồi sao lại nghĩ vớ vẩn như thế? Nàng lắc lắc đầu, nghi ngờ vừa dâng lên trong lòng lập tức được vứt ra sau đầu.
“Đi thôi, mẫu thân đi với con!” Nàng đưa tay ra.
Anh Lạc lại theo bản năng rụt tay về, bật thốt lên “Mẫu thân không cần đi theo con!”
Nàng cười “Ta không đi với con, hải vực nơi Bắc Hải rất rộng, sao con đi được?”
Anh Lạc lại cười đến vui mừng “Có người đi với con mà, Lạc Nhi còn có…có….”
Ai chứ?
Một nửa lời của nàng không thể thốt ra, rõ ràng đã suýt gọi được tên nhưng nhất thời lại không nói ra được, đáy lòng….lại bị cảm giác trống rỗng kia bao phủ, quấn lấy tim đến đau nhói. Nhưng sao lại đau khó hiểu như thế? Tại sao
Đầu đột nhiên hơi mơ hồ, mê mang
“Lạc Nhi?” Người bên cạnh tiến lên một bước, tay như có như không phớt qua trán nàng
Lại là mùi hương này, thanh nhã nhưng nồng đậm. Nàng nghe đã quen, lúc này cũng chỉ cố tập trung tinh thần, cảm giác căng thẳng lập tức lơi lỏng.
“Sao vậy?” Ánh mắt nàng mang theo ý hỏi, mang theo lo lắng.
“Không sao ạ” Anh Lạc lắc mạng đầu, nàng nên học Bích Thủy chú cho tốt, nếu không sẽ lại chìm dưới nước, lại sinh ra di chứng phiền toái như thế, hại mẫu thân lo lắng, không tốt, không tốt! “Kiếm linh ở hướng Đông Nam, chúng ta đi thôi!”
Quên đi cảm giác thoáng qua vừa nãy, Anh Lạc cười rạng rỡ giục nàng đi về phía trước. Nàng bất đắc dĩ, chỉ có thể cưng chiều cười, bị Anh Lạc đẩy đi. Đang lúc lôi kéo, bỗng có thứ gì từ bên hông rơi ra.
Keng một tiếng, chân Anh Lạc dừng lại, lui về phía sau một bước, tùy