Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/438 lượt.
lại không hề vì cảnh tượng thê thảm này mà ngừng tay, tiếng đứt gãy kia vẫn cứ tiếp tục, máu tươi lại lần nữa phun ra, cái chân duy nhất của hắn cũng đã mất đi. Hắn bây giờ giống như người phàm, đau đớn vẫn cứ hành hạ hắn, nhưng do có thể chất của tiên, hắn muốn chết mà cũng không chết được, chỉ có thể oán hận người gây nên “Nghiên Tịch, ngươi không phải Thần….Ngươi là ác ma, ta muốn giết ngươi…giết người….’
Một tiếng động lại vang lên, hắn đã không còn khả năng trừng mắt nữa, đôi con ngươi lăn lăn trên bãi cỏ. Trong nháy mắt thân thể đang lăn lộn của hắn như bị đập vụn, phát ra từng tiếng vang bộp bộp.
“Nghiên Tịch…Nghiên Tịch….Ngươi….không xứng là Thần….”
Nữ tử áo đỏ bên cạnh, từ đầu đến cuối đều không hề nhúc nhích, cứ như không hề nhìn thấy tình cảnh bị thảm như dưới địa ngục kia, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng băng giá, không hề có chút biến động nào, từ từ đoạt đi từng bộ phận trên thân thể của kẻ đang nằm trên đất.
Tay, chân, đôi mắt, tiếp theo là….
Diêm Phúc từ lúc đầu vẫn còn cầu xin tha thứ, đến lúc này đã trở thành oán hận, một lòng muốn chết.
“Giết ta….giết ta….”
Giọng nói thê lương khiến lòng người run rẩy, Anh Lạc chỉ cảm thấy bụng nhộn nhạo, nhịn không nổi muốn ói ra.
“Dừng tay! Dừng tay…” Kiềm lại giọng nói quá mức kích động của mình, Anh Lạc thấp giọng cầu xin: “Đủ rồi, đã đủ rồi!” Cho dù Diêm Phúc có muôn vàn sai lầm, trách phạt như vậy cũng đã quá lắm rồi.
Nghiên Tịch quay đầu lại, nhìn về phía Anh Lạc đang gục trên đất, ánh mắt lạnh thêm mấy phần.
Một hồi lâu, nàng đột nhiên khom người nhặt thanh kiếm trên đất, nhẹ vỗ lên thân kiếm lạnh lẽo, thản nhiên nói: “Nghe nói ngươi muốn tham gia Tầm Kiếm*!”
(*đại hội Tầm Kiếm đã được nhắc ở chương 8)
Anh Lạc hơi sững sờ, tay phải siết chặt một lúc, mới cắn răng gật đầu: “Dạ!”
Nghiên Tịch cười lạnh, ánh mắt lướt qua mặt đất đầy máu nhìn về phía ngọn núi cao nhất Thần sơn, giọng nói nhẹ nhàng mang theo sự lạnh lẽo: “Nếu như, ta nói không cho?”
Anh Lạc ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt mở to, cắn chặt môi dưới, đè nèn sự đau đớn nơi đáy lòng “Muội….cũng là thần!” Nàng không thể ngay cả quyền lợi này cũng không có được.
Nghiên Tịch cau mày, trong mắt lại càng lạnh băng: “Thần? Ngươi tham gia Tầm Kiếm, chẳng qua là để cho người khác thừa nhận tư cách làm Thần của ngươi sao?” Nàng cười lạnh, ánh mắt bao phủ sự lạnh lẽo thấu xương: “Ngươi thật sự muốn tham gia Tầm Kiếm? Thật là làm khó ta!”
Anh Lạc không nói, chỉ là quả đấm càng siết chặt.
Nghiên Tịch lại chậm rãi nở nụ cười, giơ tay đưa thanh kiếm qua: “Tốt! Vậy thì giết hắn đi!”
Tự Tay Đâm Diêm Phúc
Anh Lạc sửng sốt, nhìn thanh kiếm một lúc lâu, quay đầu nhìn Diêm Phúc đang một lòng muốn chết trên đất, nàng hơi lui về phía sau. Nàng thậm chí còn chưa từng đả thương ai!
“Lời đồn trong Lục giới, nói sức mạnh của Thần tộc ta, vốn là từ trong huyết mạch, chỉ cần có thể ăn được thịt của Thần, sẽ có được Thần lực! Hừ! Một lời đồn đãi không có chứng thực, vậy mà cũng có kẻ ngu xuẩn như thế, tự đến nộp mạng!” Nghiên Tịch nhìn về phía người đang nằm trên đất, mắt khẽ híp lại “Không phải ngươi muốn Tầm kiếm sao? Nêu như ngươi có Thần lực, sớm muộn cũng sẽ bị bọn người này thèm thuồng mà để mắt tới, tầm kiếm, thứ ngươi tìm được chính là Thiên kiếm! Ngươi muốn làm Thiên đế, thì phải trừng phạt thật tốt bọn dám can đảm mạo phạm Thần tộc này, để bọn chúng giác ngộ!”
Anh Lạc run lên, ý của tỷ ấy có nghĩa là, muốn tham gia Tầm kiếm, nhất định phải tự tay đâm Phúc thúc sao? Đây là đang ép nàng, ép nàng giết người! Nàng nhìn chằm chằm thanh kiếm kia, thật lâu sau cũng không dám cầm lấy.
Lời đồn kia nàng đã nghe thấy từ lâu, mặc dù biết chỉ là lời đồn, nhưng vẫn có vô số những người xấu, vì mục đích này mà đến Thần sơn.
Giơ kiếm, dù biết rất rõ nàng giết hắn mới là sự giải thoát tốt nhất, biết rõ rằng chỉ khi giết hắn mới được coi là giúp hắn. Thế nhưng, kiếm ở trong tay lại không cách nào hạ xuống.
“Tay không động đậy nổi sao?” Giọng nói lãnh đạm từ phía sau truyền đến “Ngươi không phải muốn tham gia Tầm kiếm, chứng mình tư cách làm Thần của mình sao? Vậy thì ngươi phải biết cách giết người!”
Tay Anh Lạc vẫn cứ run rẩy.
Một lúc lâu sau!
Hình như cảm giác được có người đang đến gần, người đang ở trên mặt đất đột nhiên nhảy dựng lên, nhào về phía Anh Lạc, cổ động vào chuôi kiếm, máu theo chuôi kiếm chảy xuống. Chỉ thấy hốc mắt đã không còn tròng mắt trừng về phía mình,tràn đày oán niệm gào lên: “Nghiên Tịch!” Đột nhiên hắn há to mồm, cắn xuống cổ Anh Lạc.
Nàng chỉ cảm thấy trên cổ đau xót, có cái gì chậm rãi chảy ra. Biến cố đột nhiên xuất hiện, khiến Anh Lạc không thể phản ứng.
Trong lúc nàng đang sững sờ, nửa đoạn thân thể đang nhào lên kia, đột nhiên nổ tung như một vòi máu, hóa thành vô số mảnh nhỏ. Máu thịt rơi trên đất, xương cốt cũng không còn.
Nữ tử áo đỏ đằng sau đang chậm rãi giơ lên tay trái, trong mắt hiện lên chút gì đó, giống như…bối rối?Nhìn kĩ lại, cả