Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/482 lượt.

rắng vạn trượng. Hai khí tiên – ma chạm nhau trong không trung.
Mọi người xung quanh rối rít bày kết giới, để tránh bị liên lụy.
Mộ Lãnh Liệt thầm kinh ngạc, không ngờ Túc Huyền lại có tu vi như thế, một chiêu kia không chỉ ngăn trở kiếm khí của hắn, còn nhân tiện đáp lại mười phần.E rằng không ai ở đây cao hơn công lực của hắn, lập tức tập trung tinh thần, toàn tâm chuẩn bị chiến tranh.
Lại tiếp tục đấu thêm vài hiệp, ánh sáng trong không trung không ngừng lóe sáng, nửa khắc sau, Mộ Lãnh Liệt dần rơi vào thế hạ phong, kiếm chiêu xuất ra đều bị hóa giải.
Túc Huyền cười lạnh “Bạch Mộ Chưởng môn hóa ra cũng chỉ thế này!” nắm bắt thời cơ, mượn kiếm chiêu trở tay đánh trả, chuyển thủ thành công, đánh thẳng vào ngực. Mộ Lãnh Liệt phản ứng không kịp, mắt nhìn kiếm chuẩn bị đâm vào ngực mình.
Bỗng nhiên một bóng dáng màu trắng hiện lên, kiếm của Túc Huyền bị văng ra xa ba thước. Mộ Tử Hân cấp tốc chạy tới, đỡ được chiêu kiếm đoạt mệnh của y.
Ánh mắt Túc Huyền khẽ nheo lại, nhìn về phía người vừa mới tham chiến, thanh kiếm bạch ngọc trên tay tỏa ra hàn khí bốn phía “Bạch Mộ Tử Hân! Ngươi chính là một trong bốn Thượng tiên nơi Tiên giới?”
Sắc mặt Mộ Tử Hân không đổi, xoay người nói “Su huynh, phiền huynh đi chiếu cố đệ tử bị thương!”
Mộ Lãnh Liệt nhìn Túc Huyền, suy tư hồi lâu, gật đầu “Đệ cẩn thận!” Người này không phải người hắn có thể đối phó.
Túc Huyền nắm chặt kiếm trong tay “Tốt, Túc Huyền ta hôm nay phải xem một chút, cái gọi là Thượng Tiên, rốt cuộc có khả năng gì?” Nói chưa xong, chiêu đã lên. Kiếm vụt sáng, chỉ đánh vào những điểm yếu hại.
Mộ Tử Hân đứng yên giữa không trung, một tay để ở sau lưng, áo trắng bay trong gió, phiêu dật vô cùng, vẻ mặt không hề lo lắng, phảng phất như không nhìn thấy những chiêu kiếm vô cùng nguy hiểm kia.
Mắt thấy kiếm khí kia đã đánh lại đây, đột nhiên bóng dáng chợt lóe, khi ẩn khi hiện, Mộ Tử Hân vung tay, một vòng ánh sáng từ ngón giữa bắn ra, lập tức quấn lấy Túc Huyền, khiến y lập tức không thể nhúc nhích.
Thúc chú!*
(*thúc chú: thần chú trói buộc)
Túc Huyền kinh hãi, hắn chỉ dùng một chiêu đã có thể giữ chân y. Hay cho một Bạch Mộ Thượng tiên!






Hộ Pháp Túc Huyền
Tiên – Ma đánh một trận, Bạch Mộ đại thắng, diệt yêu ma lên đến hàng trăm, bắt sống năm tên. Cứ tưởng là cuộc chiến không có phần thắng, cuối cùng Bạch Mộ lại chỉ dùng ba canh giờ để kết thúc.
“Túc Huyền, Ma giới phạm đến Tiên giới, rốt cục có mục đích gì?” Mộ Chưởng môn ngồi trên chủ vị vẻ mặt nghiêm nghị nhìn về phía bọn người đang bị “Thúc chú” trói lại trong đại điện.
Túc Huyền liếc xéo hắn, mặc dù bị bắt, trên mặt không tỏ vẻ gì nhưng trong lòng đang không ngừng toan tính. Y cười lạnh “Muốn giết thì cứ giết, không cần ở đây giả mù sa mưa, hôm nay Túc Huyền ta rơi vào trong tay các ngươi, coi như ta xui xẻo. Sau này Ma Tôn nhất định san bằng Tiên giới, báo mối thù hôm nay cho ta!”
Y vừa nói xong lời thề, ánh mắt đều trở nên lạnh lẽo, nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tỏ vẻ phẫn hận, giống như đã bị thẩm vấn vô cùng nhục nhã.
Thế nhưng, y giống như không cảm nhận được thương thế của mình, giãy dụa muốn ngồi dậy, đôi mắt như bị nung đỏ nhìn chằm chằm Anh Lạc, gương mặt vô cùng dữ tợn.
“Ta giết ngươi, ta giết ngươi….” Y rống to, nghe thê lương vô cùng. Y đã hoàn toàn mất lí trí, vốn đã không đứng dậy nổi, nhưng vẫn cố lê từng bước từng bước bò về phía Anh Lạc, vẻ mặt này, như hận không thể nuốt nàng vào bụng, nghiền nát xương thành tro bụi.
“Dẫn y đi!” Mộ Lãnh Liệt ra lệnh, hai đệ tử lập tức đi vào, một trái một phải kéo y xuống.
Cho đến khi y biến mất bên ngoài điện, ánh mắt y vẫn không ngừng gắt gao nhìn Anh Lạc, tiếng rống giận đến xé tim dù đã ở rất xa vẫn có thể nghe thấy: “Ta muốn giết ngươi, giết ngươi, giết ngươi….”
“Anh Lạc! Anh Lạc!”
“Hả?” Nàng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Mộ Tử Hân bên cạnh, một lúc sau mới dần hoàn hồn, chậm rãi siết chặt lấy ngực, thở gấp. Nàng lúc này mới phát hiện, nàng vừa rồi như đã quên cả thở. Ánh mắt của người kia, vì sao….Vì sao lại tràn đầy hận ý như thế? Nàng rõ ràng chưa từng gặp y bao giờ mà!
“Cô không sao chứ?” Mộ Tử Hân nhíu mày thật chặt.
“Không có….Không có gì!” Nàng theo thói quen nở nụ cười, cúi đầu mới phát hiện hai người đứng quá gần, ngượng ngùng cười cười: “Đa tạ Thượng tiên cứu giúp!” Lùi một bước đẩy tay hắn ra, lại phát hiện chân mình hình như muốn nhũn ra mất rồi. Than nhẹ, nàng đúng là vô dụng, nếu như lúc nãy là Tôn chủ, người nọ còn có thể sống sót sao!
“Ta….muốn ngồi!” Nàng cười xấu hổ, vịn một cái ghế ngồi xuống, quay đầu nhìn thoáng qua Nguyệt Nhiễm vẫn đang đứng tại chỗ, hắn dường như cũng bị màn vừa rồi làm hoảng sợ, ánh mắt vẫn nhìn về phía Túc Huyền bị kéo đi, trong mắt lóe qua điều gì. Anh Lạc không khỏi hơi đắc ý, Nguyệt Nhiễm còn không bình tĩnh bằng nàng đâu! Lại nhìn về phía hai tay bên người hắn đang không ngừng run rẩy, đây cũng không phải thói quen tốt đâu.
Mộ Tử Hân nhìn bàn tay trốn