Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/481 lượt.
ô….” Hắn chán nảnn, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ “Xem ra phải ngốc ở đây thêm một đêm nữa mới về được” Hắn phiền muộn nhăn mày, tay bên người hơi run lên.
Xem ra là bị mình làm cho hoảng hồn rồi, Anh Lạc nghĩ.
“Mau ngủ đi, sáng sớm mai trở về ngay!” Hắn tức giận nói.
Nhìn nàng nằm xuống, Nguyệt Nhiễm ngồi giữ cửa, vẻ mặt cẩn thận, sắc mặt vẫn thật khó coi. Anh Lạc không hề buồn ngủ chút nào. Giấc ngủ đối với nàng mà nói, là có cũng được mà không có cũng không sao.
Trừng mắt nhìn một hồi, vẫn không cách nào ngủ được, nàng lại đột nhiên nhớ tới người đã thấy lúc ban sáng kia, chậm rãi lên tiếng “Nguyệt Nhiễm, huynh đến Thần sơn bao lâu rồi?”
“Một ngàn hai trăm năm!”
“Một ngàn hai trăm năm!” Quả là rất lâu rồi “Huynh lớn hơn ta, chuyện khi ta còn bé, huynh không nhớ gì sao?”
“Không nhiều lắm!”
“Vậy….Mẫu thân Xích Cơ của ta thì sao? Huynh thấy người bao giờ chưa?”
“….” Nguyệt Nhiễm không nói.
“Người là người như thế nào?”
Hắn im lặng, cho đến khi Anh Lạc cho là hắn đã ngủ thiếp đi, hắn mới chậm rãi nói “Lục giới tương truyền…..Người là nữ thần hoàn mỹ nhất trong vạn năm qua của Thần tộc!”
“Hoàn mỹ!” Hoàn mỹ, từ này hình như chả có tý liên quan nào với nàng cả! Mẫu thân trong ấn tượng của nàng rất mơ hồ, nhưng mỗi lần nhớ tới, không hiểu sao luôn có cảm giác ấm áp “Người hoàn mỹ như thế…..Vì sao lại chỉ sống không đến một trăm năm?”
“….Không biết!”
Anh Lạc cười cười, lại giống như nhớ đến cái gì, thu hồi nụ cười “Vì sao ta không thể nhớ nổi chút gì về người? Người người đều nói, người bị điên, nên mới vô duyên vô cớ tiêu diệt đại phái vang danh thời ấy —— Thanh Vân! Đệ tử toàn phái, toàn bộ giết sạch, không chừa một ai. Huynh nói xem…người sao phải làm vậy?”
“…..”
“Là điên thật rồi, nên mới tạo sát nghiệt như thế?”
Lại một khoảng im lặng thật dài, Nguyệt Nhiễm đột nhiên đứng lên, trong giọng nói hơi không kiên nhẫn “Chuyện ngàn năm trước, cô nghĩ nhiều thế làm gì? Đi ngủ sớm đi, mai còn phải trở về!”
Anh Lạc bĩu môi, nàng chỉ hiếu kì một tí thôi mà, hơn nữa bây giờ nàng là người bệnh, người bệnh dài dòng một chút cũng đâu có sao, nói một chút cũng đã thấy không còn sức lực rồi “Nguyệt Nhiễm, ta muốn uống nước!” Thấy hắn định tới trước bàn rót nước, nàng lại nói tiếp “Nước này để lâu rồi, ta muốn uống nước mới nấu cơ!”
Khóe miệng Nguyệt Nhiễm co quắp, tức giận nàng hôm nay cố ý làm phiền hắn. Trên đầu hiện lên mấy cái gân xanh, hít sâu rồi xoay người đi ra khỏi phòng.
Nhìn hắn đã đi xa, Anh Lạc liền nhếch miệng lộ ra hai cái răng nanh nhỏ, cười thật gian xảo. Nếu là bình thường, hắn nhất định la hét với nàng, xem ra lần trúng độc này cũng rất tốt! Đưa tay lấy ra câu ngọc ở thắt lưng, đặt ở đầu giường, nhìn một lát lại nằm xuống tiếp. Ngọc này đã theo nàng ngàn năm rồi, quả thật có hơi không nỡ đó!
Phong Ba Nổi Lên
Đêm khuya, ngoài cửa sổ vang lên những tiếng côn trùng như không hề sợ làm phiền người khác, Anh Lạc nhắm mắt lại, hoàn toàn không có cảm giác buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng duy trì hô hấp đều đều, có người đẩy cửa bước vào, đặt thứ gì đó lên bàn, đứng yên trước giường, một lúc lâu sau mới khẽ khàng bỏ đi.
Cho đến khi bên tai chỉ còn tiếng côn trùng kêu vang như trước, nàng mới ngồi dậy, xem ra giả bộ ngủ cũng là một năng lực sinh tồn! Nàng hơi vui vẻ. Nhìn chén trà trên bàn kia, nàng cười khổ, đảo mắt nhìn thoáng qua đầu giường trống trơn, nụ cười khổ cũng nhanh cứng lại trên gương mặt.
Cửa không khóa, gió lạnh bên ngoài lùa vào, nàng ôm chặt hai vai đang run lên, khuya hôm nay quá lạnh! Không chịu đóng cửa không phải là thói quen tốt. Thở dài, nàng đứng dậy đi đóng cửa.
Vừa bước tới cửa thì bụng lại đau quặn, nàng ngồi xổm xuống, cắn chặt răng. Trong đầu hiện lên hình ảnh nào đó, như có thứ gì đang cố lao ra khỏi vòng trói buộc, một lúc lâu sau nàng mới khôi phục lại được.
(*ý chị nói mặt anh xinh đẹp như con gái đó)
“Thân thể cô đã khá hơn chưa?” Trên mặt hắn có hơi buồn phiền, tiếp tục nói
“Làm phiền Thượng tiên quan tâm” Nàng khách sáo đáp lại “Đã tốt hơn rồi!”
Hắn lại dùng ánh mắt áp bách người khác này để nhìn nàng, cho đến khi nàng không được tự nhiên dời tầm mắt, mới thu hồi, ánh mắt nhìn đếm cổ nàng, giọng nói chậm rãi vang lên: “Cô nương không mang ngọc hình lưỡi liềm kia sao?”
“Hả?” Nàng sờ sờ cổ áo, lúc này mới nhớ ra “Lúc nãy đi ngủ, ta tháo ra đặt ở đầu giường mà quên đeo lại!”
Hắn gật đầu, cười như đóa hoa nở rộ, Anh Lạc cố gắng nháy mắt, cố gắng nháy mắt, không để một tí xuân sắc nào đập vào mắt. Trong lòng lại hơi tức giận, hôm nay trăng quá sáng rồi, quá sáng rồi!
“Chuyện lúc sáng, còn phải đa tạ cô nương nhắc nhở mới có thể vạch trần quỷ kế của Ma giới!” Giọng nói hắn chứa nét cười, cũng tỏ vẻ khách khí.
“Tiện tay mà thôi!” Anh Lạc trả lời “Ta cũng chỉ là vô tình phát hiện ra”
“Hả?” Hắn đột nhiên có hứng thú “Cô nương làm thế nào phát hiện ra đó là ảo thuật?”
“Mặt trời!” Nàng chỉ chỉ lên trên “Lúc ấy mặt trời ở h