Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/484 lượt.

g rỗng của mình một lúc lâu, ánh mắt trầm xuống, tiến lên một bước: “Cô nương, cô vươn tay ra, ta giúp cô xem thử có bị thương không!”
“Ta chỉ là….” nàng chỉ là bị dọa mà thôi. Nhưng chưa kịp cự tuyệt, hắn đã muốn tự nắm lấy tay nàng xem xét.
Anh Lạc không khỏi nhíu mày, Mộ Tử Hân càng ngày càng khó đoán rồi, quay đầu nhìn về phía Nguyệt Nhiễm bên cạnh.
Hắn giống như mới tỉnh táo lại, mi tâm căng thẳng, vẻ mặt tức giận, không nói tiếng nào kéo tay Mộ Tử Hân ra: “Không cần làm phiền Thượng tiên, Nhị chủ có bị thương hay không, ta nhìn là biết ngay!” Nói rồi giành trước một bước, kéo tay trái của nàng qua, vẻ mặt Anh Lạc hơi ngưng trọng, mấp máy miệng nhưng không nói gì.
Hai hàng lông mày của Mộ Tử Hân càng nhíu chặt hơn.
Hắn nhìn hồi lâu mới nói: “Không sao cả!” Xoay người bưng qua một chén trà đưa cho nàng “Cô chỉ là hơi hoảng sợ mà thôi, uống miếng nước đi!” Đảo mắt lại tỏ vẻ tức giận “Sớm biết nguy hiểm như thế sẽ không cho cô đi chuyến này đâu!”
Anh Lạc nhận lấy tách trà, chậm rãi nhếch miệng, làm sao nàng lại không nghe ra oán giận trong giọng nói của hắn. Chỉ là nghe hắn quan tâm mình như thế, trong lòng nàng cũng rất vui vẻ.
Mở nắp ra, thổi thổi, nhìn lá trà xanh mướt trong chén, trà Nguyệt Nhiễm đưa cho nàng quả là hiếm thấy! Nàng uống một hơi cạn chén trà. Uống quá vội, nóng thật!
“Đã làm Nhị chủ sợ hãi!” Mộ Chưởng môn bước ra giảng hòa, tất nhiên bọn họ không hề coi chuyện vừa xảy ra là một chuyện lớn gì, hơn nữa người kia cũng là do bọn họ bắt được “Tại hạ không hề biết người này sẽ ra tay với Nhị chủ, mong rằng Nhị chủ rộng lượng bỏ qua!”
Từng chữ từng chữ châm chước, hắn vừa nói vừa nhìn sắc mặt nàng. Nàng chẳng lẽ lại không nể mặt, hơi bối rối xong cũng nhanh chóng nở nụ cười tươi: “Mộ Chưởng môn yên tâm, ta không có gì đáng ngại, chuyện này coi như chưa từng xảy ra, tất nhiên Tôn chủ cũng không cần biết!”
Mộ Lãnh Liệt lúc này mới thở phào, Anh Lạc cười càng sâu, cho dù chuyện này Tôn chủ có biết đi chăng nữa, cũng sẽ không làm khó dễ gì Bạch Mộ đâu, hắn sao phải lo lắng chứ. Nghĩ đến đây lại muốn đưa tay vào túi, lại sực nhớ ra túi của mình đã bị Mộ Tử Hân lấy đi mất rồi, chỉ đành thở dài.
“Bạch Mộ hẳn là còn nhiều việc phải làm, Anh Lạc không quấy rầy, cáo từ!”
Mộ Lãnh Liệt tránh qua một bên “Xin tiễn!”
Anh Lạc cười nhạt đứng dậy, đi về phía cửa, một bước, hai bước, ba bước….Trong lòng nàng đếm từng bước chân, đi tới bước thứ năm, đột nhiên bụng lại quặn đau, đau như bị lửa thiêu. Sự đau đớn này sao lại quen thuộc đến thế!
“Anh Lạc! ” Mộ Tử Hân là người đầu tiên phát hiện nàng không bình thường, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, bước nhanh đến đỡ lấy nàng. Thế nhưng Nguyệt Nhiễm đã nhanh hơn hắn một bước, chặn ngang đường hắn mà chạy đến.
“Nhóc con!” Hắn sợ hãi kêu.
Anh Lạc chỉ cảm thấy bụng đau không thể chiệu nổi, giống như lục phủ ngũ tạng bị đốt cháy, đau đến nàng không thể đứng nổi, ý thức mơ hồ. Cúi đầu nhìn vũng máu mà Túc Huyền vừa ói ra trên sàn, bụng lại càng thêm đau đớn, trong đầu như có cái gì đó xẹt qua, trong lòng liền nổi lên cơn khó chịu, muốn nôn ra.
“Các ngươi hạ độc!” Nguyệt Nhiễm quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Mộ Lãnh Liệt đằng sau, ánh mắt như đang muốn tìm người để liều mạng.
Vẻ mặt mọi người đều mờ mịt.
Anh Lạc kéo ống tay áo Nguyệt Nhiễm, cố nở nụ cười, lắc đầu, độc bình thường sao có thể làm nàng bị thương. Hẳn là có người cố ý hãm hại.
“Bất kể thế nào, chuyện quan trọng bây giờ là mau chóng đỡ nàng đến hậu đường nghỉ ngơi!” Vẻ mặt Mộ Tử Hân trấn tĩnh, trầm giọng nói.
Nguyệt Nhiễm lúc này mới ôm lấy nàng, vẻ mặt nóng giận đi khỏi. Anh Lạc mơ hồ nghe tiếng ai đó mắng khẽ mấy câu, nhưng chưa kịp nghe rõ đã hôn mê.
“Tử Hân! Chuyện này….” Vẻ mặt Mộ Lãnh Liệt gấp gáp “Chuyện này làm sao ăn nói với Tôn chủ đây?”
“Sư huynh không cần phải lo lắng!” Mộ Tử Hân nhìn bóng dáng hai người đi về phía hậu đường, sắc mặt trầm xuống “Anh Lạc không phải loại người nhiều lời, như nàng đã nói, khi nàng trở lại Thần sơn hẳn là sẽ không nhắc một chữ đến chuyện này.”
“Nàng tốt bụng như vậy sao?” Mộ Lãnh Liệt cau mày “Nàng mặc dù là vị Thần không được coi trọng, nhưng dù sao cũng là muội muội của Tôn chủ, hôm nay nàng bị đả thương ở Bạch Mộ ta, khó mà bảo đảm….”
“Sư huynh!” Hắn xen ngang vào, vẻ mặt hơi tức giận “Nếu như nàng thật sự như lời huynh nói, sao lại chịu tự mình đến đây đưa Lục hoa?”
Mộ Lãnh Liệt cau mày không nói tiếng nào, suy nghĩ một hồi, mới thôi nghi hoặc “Nhưng là….Ai lại muốn hạ độc với nàng?”
“…..”
Giống như đã trải qua một giấc mộng dài, khi Anh Lạc tỉnh lại, đã là lúc hoàng hôn. Lòng mơ hồ nóng lên,trong phòng có bóng người quen thuộc mờ mờ.
“Nguyệt Nhiễm”
“Tỉnh rồi sao!” Giọng nói mang theo vài phần oán giận, tỏ vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép “Cô chừng nào mới biết tự cẩn thận đây? Cẩu thả như thế, ta có đi theo cô cũng vô dụng thôi!”
Nàng nhếch miệng cười rực rỡ “Lần sau ta sẽ để ý hơn! Huống chi độc đó đối với ta, cũng chỉ là đau một trận mà thôi, không chết được!”
“C