Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/492 lượt.
lại chỉ chậm rãi cười, giơ tay đặt lên trán nàng, ngón giữa phát ra ánh sáng, nhẹ nhàng lẩm bẩm “Nghe lời! Không nên nghĩ nữa, ngoan nào….”
“Không!” Anh Lạc hoảng hốt, gạt tay hắn, đau đớn hét lên “Không cần….Không cần lại phong ấn trí nhớ của ta! Ta không muốn cái gì mình cũng không biết! Ta không muốn….”
“Lạc Nhi!” Thế nhưng hắn lại mạnh mẽ kéo nàng qua, siết chặt vào lòng, ấn lên giữa trán nàng “Ngoan! Nghe lời ta….”
“Không….Không muốn….Không muốn!” nàng cố gắng tránh thoát, nhưng lại không thể nhúc nhích, chỉ có thể để mặc nước mắt tùy ý tuôn trào. Cảm giác đau lòng lại càng mạnh mẽ. Không, không, không thể được! Ta không muốn quên, ta không muốn mình không biết gì cả, không thể để một mình huynh chịu đựng tất cả!
Huynh có quan hệ gì với ta…..
Ánh sáng giữa trán vẫn tiếp tục, trí nhớ ngắt quãng như muốn trào ra, lại bị áp chế trở lại, chôn sâu vào tầng sâu nhất. Ý thức sắp tan rã, nàng khẽ hé môi, oán hận cắn vào lưỡi, máu chảy dọc theo khóe miệng chảy ra ngoài, rơi xuống đất hóa thành sen. Nàng muốn dùng đau đớn để giữ vững thanh tỉnh.
Nam tử hơi hoảng hốt, hắn đột nhiên cúi người, đôi môi nhanh chóng áp vào môi nàng. Anh Lạc sửng sốt mở to mắt, nhìn khuôn mặt trước mắt đột nhiên phóng to, nhưng vẫn mơ hồ không rõ. Đối phương thừa cơ tiến quân thần tốc, ngăn cản nàng tự làm bị thương bản thân. Tay ở giữa trán dùng càng nhiều lực, chỉ một lúc sau, Anh Lạc lại lâm vào hôn mê.
Nam tử lúc này mới buông nàng ra, lưu luyến rời khỏi môi nàng, tinh tế nhìn khuôn mặt đã ngủ say, nhìn một lúc lâu, giống như muốn thu hết từng tấc từng tấc khuôn mặt nàng vào tận đáy lòng.
Một lúc lâu sau….
Hắn chậm rãi đặt người trong lòng xuống đất, suy nghĩ một chút, lấy ra ngọc hồ lò bên hông nàng, vốn mang ánh sáng trắng thuần, lúc này đã biến thành màu máu đỏ, phía trên rõ ràng còn có mấy vết rách. Hắn đặt trong lòng bàn tay, niệm mấy câu chú ngữ, hồ lô khôi phục như cũ.
Sau đó, hắn đặt ngọc lại vị trí cũ, lại nhìn nàng một lúc lâu mới đứng dậy rời đi. Vì chữa lành vết thương cho nàng, chân hắn đứng không vững, loạng choạng mấy bước mới vững vàng trở lại, trên vạt áo xanh dính đầy máu. Phất tay gọi thứ gì đó ra, trông như kiếm nhưng lại không phải là kiếm.
Hắn cất bước đạp lên, rồi lại dừng lại, như muốn quay đầu lại, mày hơi nhíu, nhưng vẫn cưỡi kiếm mà đi.
Cho đến khi hắn biến mất trong không trung, không còn thấy bóng dáng, người đang nằm trên đất chợt khẽ nhúc nhích cánh tay, không mở mắt, nhưng lại chậm rãi xoa ngọc hồ lô đã hồi phục như cũ bên hông.
==============
“Bẩm Chưởng môn, ở Thần sơn đột nhiên xuất hiện một đám yêu ma, bày Thiên Lăng trận!”
“Cái gì?” Mộ Lãnh Liệt đứt phắt lên từ trên thượng vị “Ngươi nói Thần sơn sao?!”
“Dạ đúng!” Đệ tử cung kính trả lời.
“Thì ra là thế….Thì ra là thế!” Mộ Lãnh Liệt hiểu ra, than nhẹ “Đây chính là mục đích của Ma giới sao? Vây công các môn phái, ngoài mặt muốn đối địch với Tiên giới, thì ra là muốn tấn công Thần sơn!” Hôm nay các đại môn phái đều đã bị thương, tất nhiên không thể đến Thần sơn cứu viện. Chỉ là, bọn chúng đã chọn sai chỗ rồi….
“Chưởng môn, chúng ta có cần phái người qua viện trợ không?” Đệ tử hỏi
“Không cần!” Mộ Lãnh Liệt ngồi lại ghế, nâng chung trà lên rồi nói: “Nghiên Tịch của Thần tộc không phải kẻ có thể mặc người khác uy hiếp. Ma tộc lần này e là phải tự mình chuốc họa vào thân rồi!”
“Nhưng….Tôn chủ không có ở Thần sơn!”
“Cái gì?” Chén trà rớt ngay xuống đất “Tôn chủ sao lại không ở Thần sơn?”
“Bẩm Chưởng môn, Ma giới đã sớm phát động thế công nhưng đợi mãi vẫn không thấy Tôn chủ xuất hiện, cho nên đệ tử đoán rằng Tôn chủ không có ở Thần sơn!”
“Chuyện này….” Hắn khó xử, hai trăm năm qua Tôn chủ chưa hề rời khỏi Thần sơn, vì sao lần này lại không có ở đó “Ma giới vây công ở nơi nào của Thần sơn?”
“Đỉnh Thần sơn!”
“Đỉnh Thần sơn….” Mộ Lãnh Liệt nhẹ nhàng đọc mấy chữ này, đột nhiên như nghĩ đến điều gì, đứng phắt dậy “Thiên kiếm! Thứ Ma giới muốn chính là Thiên kiếm!” Thiên kiếm là kiếm của Thiên Đế, từng dùng để phong ấn Ma Thần, Ma giới muốn dùng Thiên kiếm để dẫn Ma Thần xuất thế sao?
Ma Thần xuất thế, nhất định sẽ chấn động thiên địa, hiện nay không rõ Thiên Đế là ai, nếu Ma giới quả thật như ý, ai có thể khống chế Ma Thần!
Mộ Lãnh Liệt nhất thời hoảng hốt, đi qua đi lại hỏi “Tử Hân đâu?”
“Bẩm Chưởng môn, sư thúc vẫn còn….ở hậu viện….”
“Hắn vẫn còn tìm sao?” Sắc mặt Mộ Lãnh Liệt lạnh lẽo “Gọi hắn tới đây, có chuyện quan trọng cần thương lượng!”
“Nhưng….nhưng….” Đệ tử khó xử “Sư thúc tạo kết giới ở hậu viện, ai cũng không thể đến gần!”
“Chuyện này….chuyện này….Aizz!” hắn thở dài “Tử Hân thật là! Chẳng lẽ quả thật đã động lòng với vị thần bị vứt bỏ kia rồi sao!”
Tôn Chủ Thần Sơn
“TÌnh huống bây giờ thế nào?”
“Bẩm Tôn chủ, Ma giới sắp tấn công lên đỉnh Thần sơn!”
“Đỉnh Kiếm Vân của Thần sơn, trừ Thần tộc ra không ai có thể đến gần, không cần phải sợ, người của chúng ta thế nào?”
“