Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/564 lượt.

ư có thể hút người ta vào.
Nàng nhìn một cái, lập tức dời mắt đi nơi khác “Muội nghĩ…Tiên giới thật ra cũng có rất nhiều mỹ nhân….hàng đệ tử của các phái, huynh có để mắt ai không? Như….Hân Lan của phái Ngọc Quỳnh, nghe nói nàng ta là tuyệt sắc giai nhân số một số hai của Tiên giới đó….Huynh nghĩ sao?”
Sắc mặt của Miểu Hiên càng lúc càng trầm xuống, ánh mắt càng thêm nghiêm nghị, chăm chú nhìn cái đầu nhỏ đang cúi gằm của nàng, ánh mắt như thiêu như đốt.
“Muội muốn ta, cưới, vợ?” Hắn gằn từng chữ, giọng lạnh lẽo như dưới hầm băng.
“Đúng….đúng vậy, huynh cũng trưởng thành rồi! Người khác không quan tâm không nói, muội là muội muội….Dù sao cũng phải….vì huynh suy nghĩ!” Giọng nói nàng hơi run lên, không biết là bị giọng nói của hắn hù dọa hay là do phong ấn trên người “Nếu như huynh cảm thấy Hân Lan kia không đủ tốt, vậy muội sẽ tìm người khác. Tiên giới nhiều người như thế, chắc chắn sẽ tìm được mà!”
Ánh nhìn đang dừng trên đỉnh đầu nàng nóng bỏng đến khiến nàng có cảm giác hơi đau đớn, đầu lại cúi thấp đi một chút, giọng nói lại đột nhiên mềm nhũn: “Ai cũng được cả….chỉ cần….nàng ấy thật lòng đối xử với ca ca, muội sẽ an tâm! Chỉ là…chỉ là nàng ấy nhất định phải là tiên mới được! Nếu không muội không chịu đâu!”
Nàng đưa tay kéo kéo tay áo hắn “Ca ca….huynh phải nhớ kĩ điều này nha, phải là tiên, mới có thể bên cạnh huynh dài lâu, vĩnh viễn không xa rời. Không cần….giống như muội….”
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên lại gọi nàng lần nữa, đột nhiên hiểu ra, vì sao nàng lại nói những lời như thế.
Nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, nắm chặt cánh tay hắn, vẻ mặt kiên định nói: “Chỉ điều này thôi, huynh nhất định phải đồng ý với muội, nếu không….nếu không muội tuyệt đối không thừa nhận nàng ta là thê tử của huynh! Cho dù…cho dù muội mất, cũng sẽ….bảo người khác chia rẽ hai người!”
“Lạc….” Ánh mắt hắn khẽ nhướn lên, đang muốn mở miệng lại bị nàng xen ngang lần nữa.
“Còn nữa…còn nữa….Nếu như sau này huynh có con, trai gái gì không quan trọng, đứa con đầu lòng nhất định phải gọi là Anh Lạc, nếu không thể lấy làm tên đầy đủ, cũng có thể gọi là Tiểu Anh!” Cố Thiên Phàm mà biết chắc sẽ vui vẻ lắm “Lạc Nhi….Lạc Nhi nhiều năm qua luôn bị bỏ rơi….Muội sợ, nếu muội mất….không ai còn nhớ đến muội!”
Miểu Hiên hơi giận, đang muốn mắng nàng suy nghĩ lung tung, nàng lại vùi đầu vào ngực hắn. Cả khuôn mặt đều vùi vào ngực hắn, khiến hắn không thấy rõ mặt nàng. Tay đang đặt bên hông hắn cũng dùng hết sức ôm chặt, không chịu buông ra.
Một lúc lâu sau, từ trong ngực lại truyền đến một giọng nói rầu rĩ.
“Ca ca….Có phải….Lạc Nhi sắp chết không?”
Miểu Hiên chấn động, mi tâm càng nhíu chặt, trầm giọng quát: “Không cho nói nhảm! Ta đã nói muội sẽ không sao, thì muội nhất định sẽ không sao!”
“Nhưng huynh đã tìm cách bao nhiêu năm vẫn không thể tìm ra cách nào!”
“Chắc chắn sẽ tìm được!”
“Nhưng….nếu như…nếu như không có cách nào thì sao đây?” Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn hắn, hai mắt sưng đỏ, trong đó còn lóng lánh nước mắt: “Nếu như trên đời này thật sự không có cách nào hóa giải được phong ấn của muội thì làm sao đây….” Nàng ngồi thẳng người, đưa tay ra, chậm rãi kéo bàn tay mà hắn đang giấu sau lưng, nhìn cổ tay vẫn còn chảy máu tươi của hắn, trái tim lại siết chặt đau đớn: “Ca ca định…vẫn tiếp tục như thế này mãi sao?” Vẫn liều lĩnh, không màng thương tổn bản thân chỉ để cứu nàng sao?
“Ta không sao!” Hắn chậm rãi rút tay mình về, kéo ống tay áo che đi vết thương kia, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt nàng “Muội không cần lo lắng, nhất định sẽ có! Ban đầu mẹ đã có thể hạ phong ấn này cho muội, nhất định có phương pháp hóa giải nó!”
“Nhưng….” Nàng quay đầu nhìn hoa cỏ đang mọc đầy phòng, ánh mắt lại tối sầm lại, đó là do thần lực trong cơ thể nàng tạo ra “Chỉ là….muội chỉ sợ mình không thể đợi đến lúc đó!”
Ngày đó trên đỉnh Thần Sơn, trong Kiếm Vân, nàng vô ý giải phóng phong ấn kia, khiến phong ấn bị giải phóng một nửa.
Nếu như nó được giải phóng toàn bộ thì đã tốt rồi! Đằng này phong ấn chỉ giải phóng được một nửa! Một nửa khác lại không thể khống chế, phản phệ lên thân thể nàng, mấy năm nay thân thể nàng càng ngày càng yếu, đặc biệt là buổi tối, âm khí nặng, linh lực yếu, nàng sẽ lâm vào hôn mê.
Hơn nữa sức mạnh phản phệ này lại lúc mạnh lúc yếu, nàng không hiểu nổi, chỉ đành mặc cho sức mạnh này càn quấy bừa bãi, không thể xác định khi nào, nàng sẽ tắt thở.
Cho nên một trăm năm qua,chỉ cần là buổi tối, hắn sẽ canh giữ bên cạnh nàng, dùng chân khí hỗ trợ, giúp nàng tạm kiềm chế thần lực đang cố tràn ra kia.
“Thật ra thì…Lạc Nhi không sợ, từ một trăm năm trước, Lạc Nhi….đã chuẩn bị sẵn….sẽ có một ngày như vậy….nên….” Cho nên đừng quan tâm nàng nữa, nàng quả thật không sợ, thật sự, mặc dù nàng không cam lòng, mặc dù nàng không thể dứt bỏ, mặc dù trong lòng vẫn luôn quấn quýt khó chịu.
“Lạc Nhi…” Hắn cắt ngang lời nàng, vỗ về mái tóc nàng, giọng nói trầm thấp: “Muội…không tin ta sao?”
“Tin!” Nàng kiên định mở miệng ” Trên đời này muội chỉ tin mình huynh! Nhưng…ca ca….” Nàng