Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.
ng đành cố nén ý muốn cười trộm của mình, tránh cho nàng ấy lại càng nổi giận. Nàng đuối lý trước mà, đuối lý trước mà.
Nhớ tới Hỏa Phượng ngàn năm trước chỉ biết líu ra líu ríu, lại so sánh với khối băng trước mặt, thời gian quả là thần kỳ, nàng thậm chí còn không biết, từ lúc nào tính tình của Viêm Phượng lại thay đổi như thế !
“Tiểu thư, nếu ngài cảm thấy Viêm Phượng có làm sai chỗ nào, xin cứ trách mắng ta! Xin đừng dùng loại biện pháp này để trừng phạt thuộc hạ!” Hai mắt Viêm Phượng chứa oán giận, không e dè bắn về phía nàng.
Lạc Song nhếch miệng, mấy lời này của nàng ấy đúng là có gai, đâm trúng tử huyệt của nàng mất rồi “Phong…Phong!” nàng đành mềm giọng cầu xin tha thứ “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, ta chỉ đi ra ngoài một lát thôi, kết quả lại bị lạc đường, lúc này mới về được!”
“Tiểu thư muốn đi, có thể mang ta theo mà!” Nàng ấy vẫn không chịu buông tha.
“Được được được….Lần sau ta sẽ nhớ kĩ!” Giờ trên người nàng không có hạt dưa!
Sắc mặt nàng ấy càng tối, híp mắt nhìn nàng “Xin hỏi tiểu thư, tiểu thư còn bao nhiêu cái “lần sau” vậy?”
“Á…” Lạc Song cứng họng, nàng có tiền án tiền sự, tiền án tiền sự! “Không có…không có lần sau, không có lần sau nào nữa!” Nàng cười ha ha, chuyển đề tài “Ta đi một vòng lớn, có hơi khát, ta nhớ trà Phong Phong pha ngon lắm, chúng ta vào trước đã, vào vào!”
Không đợi nàng ấy trả lời, nàng đã kéo tay Viêm Phượng vào phòng, ống tay áo bị kéo lên, lộ ra cánh tay, trên đó có rất nhiều những vết sẹo mảnh dài, những vết thương đã có từ lâu, vết sẹo đã rất nhạt, nhưng nhìn hình dáng này, có thể nhìn ra, vết thương khi đó, hẳn là sâu đến tận xương.
Bước chân đang muốn vào nhà dừng lại, nhìn tay nàng ấy, đáy lòng nàng lại như bị đau đớn quấy đảo. Trước mắt lại như hiện lên năm mười tuổi ấy, Hỏa Phượng này đã liều chết bảo vệ mình.
Viêm Phượng chậm rãi rút tay về, nhìn nàng, yên lặng kéo ống tay áo xuống, cho đến lúc mấy vết sẹo này không lộ ra chút nào, mới chậm rãi nói “Tiểu thư không phải muốn uống trà sao? Ta đã pha xong rồi!” Giọng nói giảm đi mấy phần lạnh lẽo, nhu hòa hơn nhiều.
Lạc Song sửng sốt, ngẩng đầu nhìn nàng ấy, lúc này mới phục hồi tinh thần, ngượng ngùng cười “Đúng vậy, uống trà…uống trà!” Bước nhanh vào phòng, ngồi ở trước bàn, nhận chén trà mà Viêm Phượng đưa đến, nhấp từng ngụm, nhưng chỉ cảm thấy vị đắng nghét.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng “Phong Phong…Ta nhớ tỷ sợ đau nhất mà….”
Viêm Phượng quay đầu nhìn nàng, ánh mắt khẽ híp!
Nàng kéo tay nàng ấy, nhe răng cười như trăm hoa đua nở, cảnh xuân khắp chốn “Tỷ nghĩ ta có nên học pháp thuật không? Sau này….ta sẽ bảo vệ tỷ? Đến lượt ta che chở tỷ….Thanh Chi nữa, cả…ca ca nữa!”
Viêm Phượng sững sờ, nhìn vẻ mặt tươi cười đến rực rỡ của nàng, cảm thấy hơi kì quái, rồi lại không biết là kì quái chỗ nào. Một lúc sau, mới than nhẹ, nghiêm trang nói: “Tiểu thư, ta mới là Thánh Thú của người!” Bảo vệ chủ nhân, đó là thiên chức của nàng.
Lạc Song vẫn cứ nhấp từng ngụm trà, không ủng hộ cũng chẳng phản đối, chỉ nở nụ cười. Đầu hơi choáng váng, hình như đến sớm hơn trước.
Nhìn về phía cửa, Miểu Hiên cũng vừa trở lại.
“Ca ca!” Lạc Song mở miệng khẽ gọi.
“Chưởng môn!” Viêm Phượng cúi người hành lễ.
Miểu Hiên không đáp, trực tiếp đi đến, chuyện đầu tiên là bắt mạch cho Lạc Song, một lúc sau mới thu hồi tay, nói “lạc Nhi, ta nói rồi, ở bên ngoài phải gọi ta là….”
“Chưởng môn!” Nàng le lưỡi “Muội nhớ mà, chỉ là ở đây không có người lạ, muội muốn gọi huynh là ca ca, gọi thêm mấy tiếng cũng đâu có mất tiền!”
Hắn không nói, không đồng ý nhìn nàng, trên trán vẫn có mấy nếp nhăn.
“Ca ca, ở tiền sảnh thương lượng chuyện gì vậy?” Nàng nói sang chuyện khác.
Sắc mặt Miểu Hiên hơi trầm, nói “Viêm Hoa môn hôm qua nhận được tuyên chiến của Ma giới, tuyên bố mấy ngày nữa sẽ tấn công.”
“Ừm!” Lạc Song gật đầu, không hiểu lắm “Viêm Hoa môn là một nơi như thế nào?”
Miểu Hiên nhìn nàng, hơi do dự, hồi lâu mới nói: “Là một nơi cực nóng!”
Trong lòng nàng chấn động, Lạc Song chậm rãi cúi đầu, vuốt dọc theo chén trà, trầm giọng nói “Ừm!”
“Lạc Nhi….” hắn nắm chặt tay nàng “Muội không cần lo lắng, ta….”
“Ta biết!” Nàng ngẩng đầu, chậm rãi cười “Có ca ca ở đây, Lạc Nhi tất nhiên không phải lo lắng điều gì, chỉ là….chữ trong Thiên Trụ, liên quan đến an bình của Lục giới, Lạc Nhi đang nghĩ, hay là viết xuống, giao cho Tiên giới. Ca ca nghĩ sao?”
Tâm Không Đề Phòng
Thiên địa có linh khí, sinh ra vạn vật, tạo nên hậu duệ của Thần. Rồi quá lẻ loi, sau tạo ra Lục giới.
Thế gian vốn âm dương phối hợp,lại có kẻ mang dục niệm biến thành Ma, đồ thán sinh linh. Lục giới lâm nguy, căm phẫn đày kẻ đó vào hoang vu để thần hồn câu diệt.
Nhưng dục niệm vẫn còn, ăn mòn Thần thân.
Vì thế tụ họp sức mạnh, chia dục niệm thành bốn, phân ra bốn vùng gồm: Chí Linh, Chí Âm, Chí Ác, Chí Hàn. Sau đó tàn hơi rồi biến mất, mang theo sức mạnh chuyển kiếp, tái thế mang thân tịnh niệm, yên lặng theo dõ