Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/579 lượt.
i!
“Ca ca….” Giọng nói nàng thật bình tĩnh lại hơi nghèn nghẹn “Cho dù là tình huống nào, dù là lúc nào, huynh cũng sẽ không bao giờ rời bỏ Lạc Nhi đúng không?”
“Đó là điều đương nhiên!” hắn trả lời.
“Như vậy, tình trạng của muội….dù quả thật là không còn cách nào khác, huynh cũng sẽ không buông tay có phải không?”
“Không được nói mấy lời ủ rũ như vậy!” Mi tâm hắn nhíu chặt.
“Ý muội là….nếu như thế thì sao! Muội biết…cho dù quả thật không có cách nào, ca ca cũng sẽ tìm bằng được. Ca ca lúc nào cũng đối xử với muội thật tốt! Giống như Lục hoa của chúng ta vậy!”
“….” Hắn không nói, chỉ là khóe môi hơi nhếch lên.
“Thần sơn lúc đó, cực ít Lục hoa, lại khó sinh trưởng vô cùng! Huynh tình nguyện hao hết pháp lực, cũng muốn nhân giống chúng cho được. Muội nhớ rõ….ngày đó, ca ca ngủ quên ở sau núi, muội gọi huynh thật lâu, thật lâu…nhưng huynh vẫn không tỉnh lại. Lúc đó muội còn cáu kỉnh cắn huynh! Suốt ba ngày còn không chịu để ý huynh, huynh cầm Lục hoa đến dỗ muội vui, muội lại tức giận xé nát. Huynh nhớ không?”
Hắn cười khẽ “Nhớ chứ!”
“Lúc ấy muội rất giận huynh! Mẫu thân lại vì chuyện này mà mắng muội! Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất mẫu thân mắng muội.” Tay nàng càng siết chặt, càng vùi đầu vào lòng hắn, giọng nói rầu rĩ “Muội nhớ rõ….lúc ấy, muội rất oan ức, ở trong phòng khóc đến trưa. Rõ ràng là huynh không để ý đến muội, sao mẫu thân lại mắng muội chứ? Giờ này nhớ lại….” Giọng nói của nàng nghẹn ngào, càng thêm trầm thấp “Huynh khi ấy…không phải đang ngủ, rõ ràng là bị ngất đi. Huynh sợ Lục hoa kia sẽ tàn, liền sử dụng pháp thuật, giữ cho nó không tàn. Cuối cùng….do pháp lực suy giảm quá độ mà ngất đi!”
“Muội còn nhỏ…” Hắn lại xoa đầu nàng “Tất nhiên không hiểu mấy chuyện này! Huống chi lúc ấy là do ta tu vi không cao, chuyện như vậy cũng bình thường thôi.”
“Ừm!” nàng lên tiếng, giọng buồn buồn lại mang theo giọng mũi, yên lặng thật lâu, mới lại mở miệng “Ba ngày đó, huynh cũng ở ngoài cả đêm để khuyên nhủ muội! Huynh có còn nhớ….lúc đó huynh nói gì không?”
Hắn lắc đầu “Không nhớ nữa!”
“Huynh nói….” Nàng học theo giọng điệu của hắn, giọng nói trầm thấp truyền đến từ cái đầu đang dán sát vào vạt áo trước ngực hắn “Lạc Nhi ngoan! Là lỗi của ca ca, ca ca không nên…không chịu để ý đến muội! Muội…nghe lời, đi ra ngoài….gặp ca ca đi, ca ca hứa….sẽ không bao giờ…làm như vậy nữa” Nàng càng nói, giọng nói càng đứt quãng, cuối cùng chỉ còn lại nghẹn ngào.
“Lạc Nhi…” Miểu Hiên khẽ gọi, cúi người ôm lấy thân thể đang run rẩy của nàng, không biết vì sao nàng lại nhắc đến những chuyện cũ đã qua nhiều năm như thế, lại nhớ thật rõ ràng, lúc ấy, nàng vốn chỉ mới năm tuổi.
“Từ nhỏ…” yên lặng một lúc sau, nàng lại mở miệng, đứt quãng, nói không ra lời, lại muốn nói cho hết “Từ nhỏ….muội vừa khóc, trời sẽ mưa, dù là Thần sơn cũng thế. Huynh đứng ở ngoài bị mưa làm ướt đẫm, nhưng thế nào cũng không chịu bỏ đi. Luôn miệng nói xin lỗi với muội, cứ nói mãi…nói mãi…nói đến khiến muội cũng phát phiền, không nghe nổi nữa….mới….”
“Chuyện đã lâu như vậy, sao lại nhắc lại?” Trước ngực truyền đến cảm giác ẩm ướt, trong lòng lại buồn phiền, muốn kéo nàng ra, nàng lại ôm càng chặt “Lạc Nhi….”
“Nhưng Lạc Nhi muốn nói….Lạc Nhi muốn nói, ca ca làm mọi chuyện, Lạc Nhi…tất cả….Lạc Nhi đều nhớ tất cả!” Nàng ôm lại càng chặt, đầu lại như quả bóng, cứ lăn lăn vào trong lòng hắn “Muội vốn chỉ cần nhìn qua là có thể nhớ được, trí nhớ tốt vô cùng, mọi chuyện đều có thể nhớ rõ ràng, dù vô tâm, nhưng dù có ra sao, vẫn theo bản năng nhớ rất kĩ càng. Trước kia….muội không biết sao lại như thế? Tại sao phải nhớ! Sau này mới hiểu rõ….khi đó, bởi vì huynh phong ấn trí nhớ của muội, chuyện mà muội vốn không muốn quên nhất….huynh lại khiến muội quên, nên trong tiềm thức, muội lúc nào cũng muốn nhớ kĩ mọi chuyện!”
“Lạc Nhi! Đó là vì….” Hắn hơi gấp gáp
“Bởi vì sợ muội gặp nguy hiểm?” Nàng xen ngang lời hắn, cười ha ha thành tiếng “A…Muội biết mà. Với tính tình của muội, nếu biết rõ chân tướng, muội sẽ không thể giả vờ như thật được. Chỉ như thế….Ân Hoài Đan mới có thể bỏ qua muội, không ra tay với muội, chuyên tâm đối phó huynh! Huynh đều dẫn mọi thứ đến trên người mình.” Nàng lại vẫn cứ ngây ngốc cho rằng, mình đã sớm bị hắn bỏ quên. Thật ra, kẻ chân chính bỏ quên tất cả, là nàng mới đúng!
Miểu Hiên không nói gì, vẫn vỗ nhẹ từng lọn tóc của nàng.
“Thật ra muội cũng đã từng nghĩ, vì sao Thần sơn lại nhiều người như thế? Rõ ràng từ trước đến nay, Thần tộc vẫn hiếm khi tiếp đón khách lạ, sao huynh lại không như thế. Giờ nghĩ lại, mấy kẻ này, hơn phân nửa đều có mục đích mà tới!” Hắn mỗi ngày đều sống trong hiểm nguy, lại đặt mình ở nơi an toàn nhất, không tiếc để mình oán giận hắn suốt ngàn năm. Lòng lại đau đớn, từng chút từng chút vùi đầu vào ngực hắn, nàng cũng không rõ lúc này vẻ mặt mình là thế nào “Ca ca….tại sao….sao lại muốn làm như thế….”
Hắn sững sờ một lúc, chậm rãi nở nụ cười, dung nhan như ngọc hiện lên vẻ thản nhiên, trên tay lại dùng sức, vỗ vỗ đầu nàng “Ngốc nghếch! Sao