Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/566 lượt.
g sẽ không…”
(*nghĩa vô phản cố: làm việc nghĩa không chối từ)
Lòng Lạc Song lại đau đớn, cơn đau lại tái phát, nàng lui lại.
Mộ Tử Hân lại tiến về phía trước, khom lưng, cẩn thận hái một đóa hồng liên, đặt vào lòng bàn tay “Đây là ngày đó nàng để lại, ta dùng mọi cách bảo vệ, khiến nó mãi mãi nở rộ, để tự nhắc nhở mình, nếu có một ngày ta tìm được nàng….” hắn quay đầu nhìn về phía Lạc Song, ánh mắt như vực sâu không thấy đáy “Ta đang đợi…đợi nàng, dù nàng có nói gì làm gì….oán hận ta cũng không sao!”
“Không biết giờ đây, ta còn có…một cơ hội nào nữa không!” Hắn nhìn thẳng, nhìn thẳng về phía Lạc Song, không hề chớp mắt. Đôi mắt vốn long lanh như nước, lúc này càng thêm trong trẻo, giọng nói trầm thấp như mang theo chút khẩn cầu.
Trong lòng Lạc Song tràn ngập trong chua xót.
Thượng Tiên Đan Vân
Nàng đi vào biển hoa đỏ rực, đứng giữa hồng liên đầy đất, ánh mắt khẽ khép lại. Trong đầu nàng hiện lên từng việc mà nàng đã từng trải qua, những điều mà nàng luôn gắng sức theo đuổi, nỗ lực tìm kiếm, rồi hết lần này đến lần khác lại thất vọng.
Hôm nay người đã đứng trước mắt, nàng lại không thể đưa tay nắm bắt.
Nàng thở dài, có những chuyện không cần phải làm quá mức phức tạp, nàng đã sớm quyết định… Hắn cần gì phải làm trái tim nàng hỗn loạn.
Một lúc lâu sau…
Trong lòng nhận ra điều khác thường, tay hơi cong lại, muốn cẩn thận xem xét.
Lạc Song lại rút tay lại, khẽ nhíu mày “Thượng Tiên làm thế….e là không ổn đâu? Tại hạ còn có việc, xin phép cáo từ trước!” nói xong cũng không hề quay đầu lại mà xoay người bỏ đi, bước chân lại có phần loạng choạng.
========================================
Cho đến khi đáy mắt đã không còn chứa bóng dáng nàng, Mộ Tử Hân mới thu hồi tầm mắt. Hắn xoay người nhìn mấy đóa hồng liên trên đất, ánh mắt càng nặng nề.
Một lúc sau.
“Đã tới rồi, sao lại không bước ra?”
Nói xong, gió mát khẽ thổi, cánh hoa bay đầy trời, một nam tử sải bước đi đến, áo trắng thêu đầy hoa đào, gương mặt như ngọc, khóe mắt có vẽ một đóa hoa anh túc vô cùng sống động.
“Đã lâu không gặp, Đan Vân!” Mộ Tử Hân cười khẽ mở miệng.
“Ta có tên đàng hoàng, gọi là Thính Phong, sao huynh cứ phải gọi cái tên hiệu tầm thường này?” Y cười tươi như hoa.
“Huynh là người nổi tiếng trong Tiên giới, là Thượng Tiên Đan Vân, ta gọi như thế có gì sai nào?”
“Huynh đang ép ta ra tay đấy à?” Y khẽ híp mắt.
“Được thôi!” Mộ Tử Hân tiến lên một bước “Ta cũng lâu rồi chưa động tay động chân, nếu huynh đã có nhã hứng này, thử một chút cũng không phải không thể!”
Thính Phong sửng sốt, mở to mắt, đánh giá hắn từ trên xuống dưới “Ta không nghe lầm chứ? Huynh hôm nay đổi ý rồi sao?” Hai mắt y khẽ híp lại, lại nhìn hắn, lại như chợt hiểu ra điều gì, quay đầu nhìn một mảng hồng liên dưới chân “Huynh chẳng lẽ…bị người ta ruồng bỏ, trong lòng khó chịu, muốn tìm ta bắt nạt đấy chứ?”
Mộ Tử Hân sửng sốt, sắc mặt hơi thay đổi, lại lập tức khôi phục, xoay đầu đi nơi khác, tiếp tục nhìn hồng liên dưới chân “Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến Bạch Mộ vậy?”
“Tất nhiên là đến để tính sổ với huynh rồi!” Y vừa nói vừa cười, không hề có dáng vẻ tức giận.
“Ồ?” Mộ Tử Hân không rõ
Hai mắt y híp thành một đường, nhìn hắn chằm chằm, gằn từng chữ một “Hôm đó huynh tìm ta đến Dao Trì uống rượu! Cuối cùng ta vừa đến, thấy toàn là mấy lão già của các phái, huynh cố ý!”
Mộ Tử Hân cười khẽ “Dao Trì tiên hội, huynh là Thượng Tiên của Tiên giới, đến tham gia có gì không đúng? Huống chi lúc này hai giới Tiên – Ma….”
“Ngừng!” Y đột nhiên xen ngang, gõ đầu “Mấy thứ Tiên giới gì gì đó, chuyện chúng sinh gì đó, đừng có nói với ta. Huynh biết rõ ta không thích mấy thứ này, vừa nghe là nhức đầu ngay. Ta từ trước đến nay đã quen rồi, muốn gì làm đó, huynh đừng để mấy thứ này quấn lấy ta!”
Mộ Tử Hân lắc đầu cười nhạt không nói, lại nhìn mấy đóa hồng liên trên đất, ánh mắt càng trầm.
“Ta cũng hi vọng có thể được như huynh….” Hắn khẽ lẩm bẩm, khóe miệng hơi nhếch lên, cười khổ.
Thính Phong nhận thấy hắn khác thường, ánh mắt trầm xuống, theo ánh mắt hắn nhìn về phía mấy đóa hồng liên, thử hái một đóa, lại thấy hắn không hề ngăn cản. Những năm gần đây, hắn ngày đêm đều trông chừng mấy đóa hồng liên này như bảo bối, hôm nay sao lại….
“Nàng….chính là người mà huynh muốn tìm mấy năm nay?” Y xoay xoay đóa hoa trong tay, nhìn hắn, không thấy hắn trả lời, chân mày y càng cau chặt, nói tiếp “Đã không nỡ, sao không chịu nói thật cho nàng biết!”
Mộ Tử Hân sửng sốt, lại nở nụ cười khổ “Nói cái gì? Nên nói ta đều đã nói!” Có nhiều thứ đã mất đi, là không thể trở lại. Ngày đó, chính bản thân hắn đã quyết định buông tay, không trách ai được.
“Tất nhiên là nói chuyện của Thiên Trụ!” Thính Phong cau mày “Ta cũng thật tò mò, trên đó rốt cuộc viết cái gì, sao huynh phải lo lắng nàng có thấy hay không? Huynh hỏi như thế, chẳng phải sẽ khiến nàng hiểu lầm ý của huynh sao!”
“Có lầm hay không thì cũng có khác biệt gì đâu? Bên cạnh nàng….đ