Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.

ã có một người thật tốt! Cả đời này nàng đã quá khổ sở rồi, lần này….hãy để nàng tự lựa chọn!” Giọng nói của hắn càng thêm nặng nề.
“Huynh….Aizz!” Thính Phong thở dài, lắc đầu, quay đầu nhìn về phía con đường mà Lạc Song đã bỏ đi, lại nghĩ đến ngày đó ở Dao Trì, rút ra hồng liên trong tay, mắt khẽ híp “Chỉ e là, chuyện không hề như huynh nghĩ đâu!”
=====================================
Đến khi xác định mình đã đi được đủ xa, Lạc Song mới dừng bước. Một cơn đau thấu tim dâng lên, trong cơ thể như có thứ gì đang khuấy động, cảm giác choáng váng lại xuất hiện, bước chân nàng loạng choạng, phải vịn lấy một cành cây mới có thể đứng vững. Nàng ấn ngực, thở hổn hển, cố gắng chống đỡ, không để cho mình bị cảm giác choáng váng kia chi phối.
Răng cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau nhói truyền đến khiến nàng tỉnh táo lại. Nàng ngồi lên một tảng đá gần đó, đỡ lấy cái trán đang mơ hồ đau đớn. Ngẩng đầu nhìn ánh sáng trên bầu trời, nàng thở dài, thời gian…không còn nhiều.
“Song Song!” Giọng nói nhẹ nhàng mang theo ý trêu đùa vang lên bên tai.
Quay đầu qua liền thấy một gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, khóe mắt có một đóa hoa anh túc sống động, gần đến mức như sắp chạm vào chóp mũi nàng.
“Thính…Phong!” Lạc Song hết hồn, chân bước hụt, suýt rơi khỏi tảng đá.
Thính Phong lập tức chụp lấy, ôm nàng vào lòng “Ta nói này Song Song….Nhìn thấy ta cũng không cần kích động như vậy chứ?”
Y ôm chặt vô cùng, cả người nàng dường như đều dán lên người y. Hơi thở của y đều như phả lên mặt nàng.
Song Song đỏ mặt, nhất thời bối rối vô cùng, muốn thoát khỏi cử chỉ vô cùng thân mật của y “Huynh….mỗi lần xuất hiện…đều phải kinh hãi thế tục như vậy sao?”
Y để nàng tùy ý lui ra sau, nhếch miệng cười khẽ, đóa anh túc nơi khóe mắt như từng chút từng chút nở rộ, quả thật rất xinh đẹp “Kinh hãi thế tục? Là do cô vừa rồi suy nghĩ quá tập trung, nên mới không phát hiện ta đang dựa vào gần thôi!” Y không hề kiêng kị ngồi xuống cạnh nàng.
Nhìn gương mặt tràn đầy tò mò kia, mặt mày y cong cong, dù là nụ cười hay một cái nhăn mày cũng đều quyến rũ vô cùng. Vậy mà trên người y lại tràn đầy linh khí, không tìm ra chút yêu tà nào. Đúng là một tổ hợp kì quái.
“Mau nói cho ta biết! Song Song đang suy nghĩ gì thế?”
Song Song? Lạc Song nhếch miệng, quay đầu nhìn, không nhịn được mở miệng “Huynh…thân với Cố Thiên Phàm lắm hả?”
“Cố Thiên Phàm?” Y sửng sốt lắc đầu “Không biết! Sao cô lại nhắc hắn? Sao vậy? Hắn trông còn đẹp hơn ta nữa sao?”
Ánh mắt y như híp lại thành đường chỉ.
“Không có…không có gì!” Lạc Song lau cái trán đầy mồ hôi lạnh “Không biết….Thượng Tiên tìm ta có việc gì?”
Thính Phong sửng sốt, nhưng sau đó lại nở nụ cười “Cô biết sao!”
“Có nghe người ta nói qua!” Vẻ ngoài bắt mắt như thế này, e là Tiên giới không ai không biết! Có mỗi mình nàng là chẳng hay biết gì. Nếu không phải ca ca nhắc nhở, đến giờ nàng còn tưởng y chỉ là một vị tiên kì lạ.
“Cô không tức giận sao?” Thính Phong hơi khó hiểu.
“Sao ta phải tức?” Lạc Song mỉm cười hỏi ngược lại.
“Tức ta không nói thật với cô chứ sao!”
“Thượng Tiên nói đùa!” nàng cười thật bình tĩnh “Chúng ta lần đầu gặp mặt, ngài có lí do gì mà phải nói cho ta biết ngài là Thượng Tiên Đan Vân đây?”
Thính Phong cau mày, nghe ra ý khách trong lời nói của nàng. Nhìn gương mặt mỉm cười của nàng một lúc lâu, trầm giọng nói “Cô…không tin tưởng người khác đến vậy sao?”
Lạc Song sửng sốt, sắc mặt hơi đổi, lại lập tức bình thường, nàng vẫn giữ nét mặt tươi cười như hoa “Thượng Tiên sao lại nói thế?”
“Cô…Aizz!” Y thở dài, lại nói ” Bệnh của cô sao rồi?”
“Đã khỏe lắm rồi!” Nàng cười gật đầu “Đa tạ Thượng Tiên quan tâm!”
“Vậy à?” Y đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay nàng.
Lạc Song hết hồn “Thượng Tiên!”
“Ta tên Thính Phong!” y cáu giận sửa lại cho đúng.
“Ta thật sự không sao!” Nàng bối rối, muốn rút tay về.
Thính Phong nhướng mày, vung tay lên, cả người Lạc Song lập tức cứng đờ, không thể nhúc nhích, y dám dùng tiên pháp với nàng.
“Ngồi yên đi, ta xem thử cho!” Y nhẹ giọng nói, rồi bắt tĩnh mạch nàng.
Lạc Song im lặng, có người bắt mạch như y sao? Trong lòng bối rối nhưng nàng lại không thể động đậy, chỉ có thể oán giận liếc xép y. Mấy Thượng Tiên này sao thích bắt mạch dữ vậy?
Thính Phong càng nhìn, sắc mặt lại càng ngưng trọng, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn nàng, phất tay giải phép cho nàng “Song Song….cô….”
Nàng ngượng ngùng kéo ống tay áo xuống “Ta khỏe rồi!”
“Cô vậy mà dám nói khỏe?” Thấy vẻ không hề để ý của nàng, y không khỏi tức giận ”Trong người cô có mấy cỗ chân khí đang đấu đá lung tung, lục phủ ngũ tạng cũng dần suy yếu, lúc nào cũng có thể mất mạng!”
“Cũng không nghiêm trọng như thế!” Nàng cười càng sâu “Dù sao, ta cũng có một chút tu vi, mấy thứ chân khí này làm sao làm khó ta.”
“Song Song!” Thính Phong gần như là rống lên, không có chuyện gì…..Nàng thế này mà cũng dám nói là không có gì? Vừa rồi y chỉ bắt mạch nàng một lát, lòng đã như bị dao cắt. Tu vi gì chứ, nàng thì có bao nhiêu tu vi, nhiều nhất cũng