Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/575 lượt.
liệt nửa người rồi. Nàng luôn luôn quý trọng tính mạng, rời a tranh đấu, lúc này lại càng phải tuân thủ nguyên tắc này.
“Công tử….chuyện gì cũng từ từ! Có gì từ từ nói!” Nàng cười ha ha, theo sự thúc giục của hắn, đi về phía Tây
Người nọ lại không nói nửa chữ, chỉ là ở những nơi cần chuyển hướng sẽ thỉnh thoảng đẩy nàng một cái. Không thể không nói, vị đại ca bắt cóc này, rất có tính kĩ thuật, chọn đường đều là những đường nhỏ ít người. Dường như hắn vô cùng quen thuộc với địa hình ở nơi này, trên suốt đường đi cũng không hề gặp bất cứ ai.
Cho đến khi trước mắt xuất hiện đại điện nguy nga, Lạc Song lại càng choáng “Công tử….ngài thật sự muốn đến đây sao?”
Ở đằng sau không hề có tiếng đáp lại, dường như đang đánh giá đại điện trước mắt.
“Công tử…đây…đây là đại điện!” Nàng xin rút lại lời nói lúc trước, người này vốn chỉ là đi bậy đi bạ, thật bất cẩn, đi đâu không đi lại đến đại điện, chẳng phải là dụ người ta đến bắt sao?
“Đi!” Thế nhưng hắn lại chẳng hề cảm tạ ý tốt của nàng, vẫn thúc giục nàng đi tới.
Lạc Song hơi do dự, kiếm trên tay lại càng giương lên, hàn quang bốn phía.
Ặc…nàng co được dãn được*, đi!
(*co được dãn được: ý nói thích nghi với mọi hoàn cảnh)
“Từ từ, đi cửa sau vào đi!”
Xem ra hắn còn chưa quá hồ đồ, nàng tạm thời vòng ra sau, đi cửa sau vào đại điện. Đại điện vẫn là nơi nghị sự tiếp khách của Bạch Mộ, bình thường vô cùng náo nhiệt nhưng đến tối lại không có một bóng người. Thế nhưng chỉ cần đại điện này mở cửa, trên quảng trường phía trước với những nhóm lớn các đệ tử, mỗi người chỉ cần phun một ngụm nước bọt cũng đủ dìm chết người ta rồi.
“Công tử….ngài khẳng định….mình không đi nhầm?” bắt người mà lại đi lạc đường như thế này, đúng là lần đầu mới thấy.
Người phía sau không nói, đột nhiên đưa tay bắt lấy nàng. Hắn bước ra từ đằng sau, đi về phía giữa của đại điện. Lạc Song lúc này mới thấy rõ, người này mặc cả thân đồ đen, thân hình hơi gầy gò, nhưng bước đi trầm ổn, hẳn là tu vi cực cao.
Thân hình hắn đứng giữa đại điện, như đang xem xét điều gì. Thả thanh kiếm trong tay ra, hắn bắt đầu lục lọi. Thanh kiếm kia quả thật là một thanh kiếm tốt, lúc nãy do ánh trăng làm chói nên trông mới sáng loáng, lúc này nhìn kĩ mới thấy, ánh sáng trên thân kiếm như đang ngưng đọng một tầng sương.
Kiếm này, sao nhìn quen quá vậy.
Nàng cố gắng muốn nhìn rõ người nọ, lại chỉ thấy những đường nét rất mơ hồ, quả nhiên là Thuật che mắt. Hơn nữa, nàng cũng không thể động đậy, thật sự không có duyên được nhìn diện mạo thật của người Ma giới.
Người nọ dường như đã xem xong, đứng thẳng lên, lùi về sau một bước. Một tay kết ấn, miệng đọc chú ngữ, trong đại điện lập tức dâng lên gió lớn, bụi đất tứ tung. Một trận pháp bắt mắt lập tức xuất hiện trên đất.
Lạc Song trợn mắt há mồm, hắn dám bày trận pháp che giấu này ngay tại đại điện, không biết hắn là quá to gan quá đáng, hay là quá thông minh chọn một nơi không ai ngờ đến nhất.
“Đi!” Hắn giơ tay giải pháp thuật trên người nàng, vẫn cứ tích chữ như vàng.
Nàng nhìn đại điện, trận pháp tạo thành một vòng tròn, ở giữa là một mảng trống. Đó là trận pháp di chuyển của Ma giới, đen nhánh, như có thể cắn nuốt tất cả. Lạc Song căng thẳng, không khỏi lui về sau một bước.
“Công…công tử! Có thể đi về phía tiền điện không? Nàng cười ha ha, dò hỏi
Nam tử lập tức quăng tới ánh mắt lạnh băng
Nàng cười đến càng lúng túng “Ta…ta sợ tối!”
Nói xong, liền cảm thấy có hàn quang bắn tới, thanh trường kiếm sáng loáng kia lại không khách khí kề trên cổ nàng, dùng hành động để thay cho câu trả lời của hắn.
“A….ha ha…So với sợ tối, ta….ta sợ chết hơn! Ha ha….”
Nàng lầm bầm nuốt nước miếng, Lạc Song không còn dám chần chờ, đi về phía trận pháp, chỉ là mỗi bước đi đến, nàng lại hơi lùi một bước, khoảng cách vốn chỉ có mấy bước, nàng lại tốn thời gian gấp đôi.
Người đằng sau quả thật không chịu nổi sự chậm chạp của nàng, túm lấy bả vai nàng đẩy về trước. Nàng lảo đảo, ngã vào trong bóng tối đen ngòm kia.
Còn chưa kịp la lên, trong mắt lại đột nhiên xẹt qua điều gì, nàng đã bước vào một thế giới khác. Đây là một con đường mòn rất dài, trên đường trải đầy dây leo màu đen, thoang thoảng có mùi cũ nát.
Nàng chưa bao giờ thấy loại dây leo này, chỉ là loại dây leo kia mang tà khí, khiến người ta cả người đều hoảng hốt. Cố gắng áp chế cảm giác choáng váng trong đầu, nàng cắn răng, nuốt từng ngụm mang vị tanh ngọt kia xuống, cố gắng tỉnh táo.
Quay đầu nhìn về phía nam tử đã bắt nàng, từ lúc ra khỏi trận pháp, nàng không thấy rõ hắn nhưng cũng đoán được hắn đang ý bảo nàng tiếp tục đi về phía trước.
Nàng cứ đi theo con đường mòn đầy dây leo này, chung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có mỗi tiếng bước chân của nàng.
“Không biết…vì sao công tử phải bắt ta?” Nàng không nhịn được hỏi, giọng nói chậm rãi.
Phía sau không có tiếng trả lời, cứ như hắn lười phải đáp lời nàng.
“Công tử….là người Ma giới?” Nàng tiếp tục hỏi.
Nghênh đón nàng là đôi mắt xếch lên lạnh lùng.
Lạc Song thở dài, xem ra gặp phải mộ