Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/576 lượt.
i, bộ dáng như mang theo một tầng băng dày, từ đầu đến cuối không hề nhìn đến nàng.
Lạc Song nhìn bóng dáng vận áo đen kia càng lúc àng xa, bên hông hơi lóe sáng, là bạch ngọc hình trăng lưỡi liềm.
Phi Diễm nói hắn thường xuyên ra vào Bạch Mộ mà không hề bị ai phát hiện là vì thế sao?
(giải thích đoạn này: mấy bạn có nhớ Nguyệt câu ngọc hem~ là miếng ngọc Mộ Tử Hân tặng Anh Lạc làm vật đính ước đó (phiên ngoại Bạch Trúc), có khả năng che giấu hơi thở, không để người khác phát hiện ra người đeo là thần – ma – tiên. Lần cuối cùng tác giả nhắc đến nó, miếng ngọc đang ở trong tay Nguyệt Nhiễm rồi)
Trong lòng không rõ là cảm giác gì. Quả nhiên lòng người dễ đổi, lời thề kiên định ngàn năm, trong vòng một ngày trở thành một lời nói suông, chứ đừng nói đến thời gian chỉ có một trăm năm, mọi chuyện đều có thể thay đổi, một miếng Nguyệt câu ngọc cũng chẳng là gì.
Nghĩ như thế, nàng trở nên bình tĩnh hẳn.
Bình tĩnh, bình tĩnh, nàng bây giờ là Lạc Song, Lạc Song của Thiên Tích, những chuyện trước kia không liên quan đến nàng. Nàng nở nụ cười, nụ cười vô cùng rực rỡ.
“Ngươi cười cái gì?” Phi Diễm đột nhiên quay đầu lại, trừng mắt nhìn nàng, hung hăng hất tay U Minh, chuyện sự tức giận sang Lạc Song “Mới vừa rồi còn bị dọa đến hỏng cả người, giờ lại cười được?”
Lạc Song sửng sốt, nhìn về phía Phi Diễm, nàng ta có tướng mạo rất đẹp, tính tình lại hơi xấu, đôi mắt kia cứ như lúc nào cũng có thể phun ra lửa.
Hít thật sâu, nàng quyết định không đáp, lửa giận này cũng không phải hướng đến mình, nàng ta chẳng qua là xem nàng thành đối tượng phát tiết thôi.
“Ngươi cho rằng ngươi còn cơ hội sống sót sao?” nàng ta chậm rãi đi đến, khóe miệng nhếch lên một nụ cười u ám “Ngươi nên đoán được vì sao ta bắt ngươi đến đây?”
“Diễm Nhi!” U Minh khẽ kêu, như muốn nói điều gì lại bị nàng giận dữ xen ngang
“Câm miệng, không liên quan đến ngươi!” Nàng đi đến túm lấy cổ áo Lạc Song, ánh mắt lại nhìn chằm chằm U Minh “Ngươi cho rằng ngươi là ai? Chỉ là một kẻ không liên quan, ta cảnh cáo ngươi, ta muốn giết bao nhiêu người đều được. Cõi đời này cũng không phải chỉ có một tên đàn ông, tùy tiện chọn một tên, đều tốt hơn ngươi gấp trăm lần!”
Nàng quay đầu nhìn Lạc Song, cười càng âm trầm “Chẳng hạn như Lạc Miểu Hiên của Thiên Tích kia!” nàng cười đến lỗ mãng.
U Minh không trả lời, sắc mặt chỉ càng nặng nề, nhìn thẳng Phi Diễm, như muốn tìm điều gì trên gương mặt nàng ta, nhưng càng nhìn lại càng nặng nề.
Nàng ta lại giống như đã mất kiên nhẫn, không liếc y cái nào, túm lấy cổ áo Lạc Song, phi thân đi.
Chỉ còn lại một mình U Minh,đứng giữa viện, gió nhẹ bay, thổi bay mấy chiếc lá khô vàng trên đất, rồi lại rơi xuống đất như chưa từng bay lên.
=============================
Mấy lần bay lên bay xuống, hai người đã vào đến trong viện, vừa rơi xuống đất, Phi Diễm đã đẩy mạnh khiến Lạc Song ngã trên đất.
Nhìn lại, nàng ta đã chống lấy cột, há miệng phun một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt không một chút mái, không ngừng thở gấp.
Nàng như vậy, với người ban nãy hệt như hai người. Vết thương cũ tái phát lại còn tỏ vẻ không sao, không muốn yếu thế trước mặt U Minh.
Hai người họ sao lại khổ như thế? Rõ ràng đều yêu nhau, lại không có bất kì ai ngăn cản, cuối cùng lại tổn thương nhau. Thứ tổn thương người nhất còn gì khác ngoài ái tình, Lạc Song không khỏi thở dài.
Phi Diễm nhìn chằm chằm nàng “Nhìn gì mà nhìn? Thấy ta bị thươg, nghĩ rằng sẽ có cơ hội chạy trốn sao?” Trong giọng nói vẫn chứa đầy cố chấp.
Lạc Song không nói, chỉ nhàn nhạt nhìn nữ tử trước mắt.
“Dựa vào ngươi, dù vết thương của ta có nặng hơn mười lần, ngươi cũng trốn không thoát đâu!” Nàng ta cười lạnh, thấy nàng vẫn thản nhiên, không khỏi giận dữ “Vẻ mặt ngươi thế này là sao? Vừa rồi không phải rất sợ sao? Lúc này sao lại yên lặng?”
Sợ? Lạc Song không khỏi bật cười, nàng có gì phải sợ? Huống chi….lúc đó nàng không phải là sợ, chỉ…hơi giật mình thôi!
“Ngươi không sợ chết sao?” Nàng ta chậm rãi đến gần, có lẽ vì bị thương, bước chân không vững lắm nhưng nụ cười lại vô cùng âm trầm, khiến gương mặt tuyệt sắc hơi biến dạng, trông như rắn độc “Ngươi có biết ta làm gì với mấy nữ nhân bị ta bắt đến đây không?”
Nàng ta cười càng sâu, đưa tay xoa mặt nàng, đầu ngón tay mảnh khảnh lạnh như băng, nhìn chăm chú vào mắt nàng, gằn từng chữ một “Trước hết ta sẽ phá hủy dung mạo của các ả, móc mắt các ả, sau đó cắt hết tay chân…khiến cho các nàng đau đớn đến chết!”
“Ha ha ha….” Nàng ta cười đến đắc ý, cười đến liều lĩnh, cười run rẩy hết cả người “Như thế….các nàng sẽ không dám tranh người với ta nữa!”
Lạc Song vẫn không nói, không chớp mắt nhìn người trước mặt, nàng đột nhiên cảm thấy, nàng ta thật đáng thương.
Nàng ta cười một mình xong, mắt liền quét qua nàng.
“Sao ngươi không sợ?” Tiếng cười dừng lại, nàng ta hơi tức giận mở miệng. Nàng không phải nên sợ hãi xin tha sao? Tựa như mấy ả trước đây, tại sao, tại sao lại bình tĩnh như thế? Còn dùng ánh mắt đó nhìn nàng ta “Ngươi nhìn cái gì, ngươi câm rồi, không nói được