XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/580 lượt.

gì sao? Muốn ta cắt đứt lưỡi ngươi luôn sao?”
Lạc Song yên lặng một lúc, rốt cục mở miệng, ánh mắt vẫn nhìn nàng ta, ánh mắt kia như có thể nhìn thấu lòng người.
“Cô….làm tất cả, là muốn ai chú ý sao? U Minh?”






Tránh Hổ Gặp Sói*
(*tránh hổ gặp sói: kiểu như câu “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”)
Nóng lòng muốn biểu hiện, muốn chứng minh tâm tình của mình, nàng cũng biết, suốt ngàn năm qua nàng cũng vẫn luôn làm những chuyện ngu ngốc như thế, chỉ là, nàng ta phát tiết oán hận lên người nàng, mà bản thân nàng lại không thể làm bất cứ điều gì để phát tiết. Có lẽ, chính nàng ta cũng không rõ, thật ra làm như thế cũng chỉ muốn người kia chú ý mà thôi.
Nghe đồn nàng ta hung tàn khát máu, phàm là nữ tử bị nàng ta bắt được, không chết cũng tàn phế, bị hủy hoại cả thân thể lẫn dung nhan. Nàng ta đang phát tiết, phát tiết oán hận với người khác. Tình cảm đậm sâu lại được không như mong đợi, thứ còn lại chỉ là đau đớn mà thôi.
Phi Diễm ngoài mặt oán hận U Minh, chẳng phải càng chứng tỏ nàng càng yêu y sâu sắc đến mức nào sao!
Nhìn vẻ không hề bị ảnh hưởng của nàng ta, Lạc Song không khỏi thở dài.
Nghĩ lại, nàng quả thật đã xen vào chuyện người khác rồi. Mục đích nàng ta tới đây rõ ràng là mang ý đối địch, nàng lại chỉ vì từ trên người nàng ta thấy hình ảnh của mình trước kia, không tự giác muốn giúp nàng. Nguyệt Nhiễm trước kia thường nói nàng ngu ngốc, có lẽ quả thật là thế!
“Hôm nay ta sẽ giết ngươi trước, sau đó đi Thiên Tích đoạt Lạc Miểu Hiên, xem ngươi còn có thể làm sao?” Nàng ta nở nụ cười âm trầm, phối kiếm trong tay bị nắm chặt, vung kiếm chém về phía này.
Có vẻ nàng ta là thẹn quá hóa giận rồi, giống như muốn chứng minh cho lời nói của mình, nàng ta đánh một chiêu chí mạng.
Trong lòng nàng căng thẳng, hơi nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, nàng luôn không thích giết chóc, chỉ cần thấy máu, cũng sẽ không ngăn được cảm giác khó chịu. Nhưng nàng lại càng không thể chết ở đây.
Nàng nắm chặt quyền, cổ tay có ánh sáng vờn quanh, cứ như tùy lúc đều có thể bắn ra. Phi Diễm cầm kiếm từng chút đến gần, nàng cũng đang định vung tay ra.
“Bẩm Tứ hộ pháp!” Trong viện đột nhiên xuất hiện thêm một người, một thân áo đen, hai tay ôm quyền, là người của Ma giới.
Kiếm phong của Phi Diễm tạm ngừng, châm mày nhíu lại, không thích bị quấy rầy, xoay người nói: “Chuyện gì?”
“Ma Tôn có lệnh, truyền ngài đến tiền thính bàn chuyện!” Người nọ trả lời.
“Ma Tôn!” Phi Diễm sửng sốt, hơi kinh ngạc “Đã ra khỏi Xích Viên? Lần này nhanh thật!” Nàng ta lạnh giọng cười cười, quay đầu nhìn Lạc Song trên đất một cái, sắc mặt trầm xuống “Ta biết rồi,sẽ đến ngay!”
Người kia hành lễ, xoay người biến mất trong sân.
“Coi như ngươi gặp may!” Phi Diễm thu kiếm, đẩy Lạc Song trên đất “Đi! Ma Tôn đã có lệnh, để ngươi sống lâu thêm một chút, chờ ta trở lại lấy tính mạng ngươi cũng không muộn!” Nói xong trực tiếp ném nàng vào trong phòng.
Vung tay áo lên, cánh cửa lập tức đóng lại, suy nghĩ một lúc, một tay lại kết ấn, bày kết giới trên cửa,lúc này mới xoay người rởi đi.
Lạc Song đứng không vững, ngã trên đất, cũng không bị sao, chỉ là phong ấn phản phệ trên người nàng càng tăng mạnh, khiến cho ngực nàng đau đớn. Cứ như có ngàn đao đang chém từng nhát trong lòng nàng, cảm giác mê muội càng lúc càng mãnh liệt.
Nàng không thể ngất, cũng không thể ngủ! Nàng cắn chặt răng, mùi tanh ngọt lập tức lan ra khoang miệng, nàng nuốt mạnh xuống. Nàng chỉ muốn dùng đau đớn để làm mình tỉnh táo, máu đối với nàng có ý nghĩa gì, nàng biết rất rõ, cho nên nàng tuyệt không thể lưu lại một giọt máu nào.
Nàng cố sức bò dậy, hít thật sâu, rất tốt! Nàng còn có sức đứng dậy. Nàng chậm rãi đi về phía cổ, vừa mới chạm vào cửa đã bị một cổ đau đớn như bị sét đánh bắn tới, khiến ngón tay nàng phát đau.
Bị hạ Lôi Linh chú rồi sao? Nhìn cánh cửa kia, nàng không nói cười ra tiếng. Xem ra nàng quả thật đã bị xem thường lắm rồi!
Giơ lên tay phải trống không, than nhẹ, vung mạnh tay lên, chỉ thấy nơi cổ tay có ánh sáng phát ra, hóa thành một luồng sáng, bổ về phía cửa phòng.
Oanh một tiếng, cửa phòng vỡ tan tành thành vạn mảnh. Vòng ánh sáng nơi cổ tay cũng biến mất không còn thấy nữa.
Nàng lúc này nhìn qua, trong viện này không có ai, không biết là ao Phi Diễm quá mức tự tin hay là nàng quá may mắn, nàng lắc đầu cười cười.
Vừa muốn bước ra khỏi phòng, ngực lại đau đớn, thân thể này có vẻ đang dần cạn kiệt, nàng đi đến hơi bước, vịn phòng thở gấp. Một tay siết chặt lấy lồng ngực, cắn chặt răng, cố sức thở đợi thân thể bình thường trở lại.
“Lạc Nhi, phong ấn trong cơ thể muội vốn là sức mạnh của muội, hôm nay phong ấn chỉ có thể giải một nửa, nhớ kĩ không được dùng tiên pháp, nếu không, phản phệ sẽ càng nhanh chóng hơn!”
Lời dặn dò của Miểu Hiên lại vang lên bên tai, đây chính là lúc phản phệ càng nhanh chóng hơn sao? Cơn đau đớn đến trời đất quay cuồng này khiến nàng như bị cắt ra từng mảnh. Khó trách ca ca kiến quyết không cho nàng tu luyệ