XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.

a tiểu quái cấp thấp, đừng đến quấy rầy ông đây!”
Đứa bé này người nhỏ nhưng tính tình lại cao ngạo như thế, nàng lui về phía sau một bước, do dự nhìn cung điện một cái. Nàng khẽ cau mày, không phải là không vào được.
Chỉ là pháp lực của nàng đã bị phong lại, người trước mắt này, nàng có thể chống lại sao?
“Còn đứng đó ngẩn người?” Bé trai thấy nàng bất động, chân mày chau lại, nổi giận đùng đùng, biểu lộ ra vẻ bướng bỉnh trẻ thơ, cố vươn tay đẩy nàng đi.
Tay vừa đụng phải cánh tay nàng, hắn liền sửng sốt, giật mạnh tay lại, nhảy ra sau hai bước. Gương mặt vốn mang theo tức giận, lại hiện lên một tia sáng ngời, như nhìn thấy được điều gì?
Lập tức rút kiếm ra “Cô….cô không phải người Ma giới!”
Lạc Song sửng sốt một chút, ngượng ngùng cười “Tiểu huynh đệ, đệ nói gì vậy, ta không phải người Ma giới sao lại có thể xuất hiện ở đây?”
“Trên người cô có linh khí!” Hắn đề phòng nhìn nàng “Ta vừa chạm vào tay cô, liền cảm nhận được linh khí rồi!”
Thì ra là vậy, lúc này chạm vào mình nên mới cảm nhận được linh khí.
“Đúng là không phải!” Nàng liền hào phóng thừa nhận, lùi một bước, nhưng mà, Thiên Kiếm nhất định nàng phải lấy được!
Nàng khẽ xoay tay, ánh sáng liền xuất hiện nơi cổ tay, ngưng tụ thành một trường kiếm. Đây vốn là vũ khí ngày đó Miểu Hiên đưa cho nàng, nếu như có thể, nàng cũng không muốn dùng.
“Thật to gan, dám xông vào Ma giới!” Bé trai nhìn thanh kiếm đột nhiên xuất hiện trong tay nàng, ngây ngốc một lát, càng thêm cẩn thận, muốn giơ kiếm xông tới.
Tư thế giơ kiếm của hắn hoàn toàn không có bài bản gì, chỉ là dùng hết sức, ngay cả chiêu thức cũng không có.
Lạc Song sửng sốt, nhìn người đang xông về phía mình, người này không biết pháp thuật? Không đúng! Không chỉ không biết pháp thuật, hắn vốn là một người phàm, ngay cả võ công cũng không biết. Nhưng….vì sao hắn lại nhập ma?
Đang suy nghĩ, kiếm của hắn đã giơ qua, nàng theo quán tính định dùng kiếm ngăn cản, đột nhiên nhìn lại trong tay nàng đang là vũ khí gì. Nếu hắn quả thật chém đến, bị kiếm khí của Xích Vân bắn ngược lại, hắn chỉ là một phàm nhân, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Nàng rùng mình, thu hồi kiếm, tránh qua một bước, đang định tránh đi. Đột nhiên lại bị một người đánh tới, cổ tay bị đau khiến nàng lập tức thả lỏng, trường kiếm lập tức rơi trên đất.
Nàng còn chưa kịp nhìn rõ, bóng đen trước mắt đã lóe lên, một thanh trường kiếm lập tức gác trên cổ nàng. Trên thanh kiếm kia, còn có khí tức băng hàn mà nàng quen thuộc.
“Sư phụ!” bé trai đánh vào khoảng không nhất thời mặt mày vui sướng chạy vội đến, đứng ở phía sau người vừa đến.
Lạc Song nghe vậy nhìn lại, trái tim lại như bị siết chặt, từng chút từng chút đau đớn.
“Là ngươi!” Nguyệt Nhiễm cau mày, trên mặt ẩn hiện sự tức giận, vươn một tay, thuận thế che chắn bé trai ở phía sau. Một động tác nhỏ như thế, lại tự nhiên vô cùng, tự nhiên đến mức như đó là chuyện vô cùng hiển nhiên.
Động tác kia, nàng cũng rất quen thuộc, giống như trước kia, hắn cũng như thế, vừa mắng nàng ngu ngốc, chỉ biết chuốc họa vào thân, lại luôn vươn tay giúp đỡ nàng.
Chỉ là, hôm nay….vị trí đã thay đổi, người vốn được hắn che chắn đằng sau, đã biến thành người bị hắn kề kiếm ngay cổ.
Bé trai nghe lời đứng đằng sau hắn, chỉ lộ ra một đôi mắt đen, nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt.
Thấy vậy, trong lòng Lạc Song lập tức run rẩy kịch liệt, lại quay đầu nhìn về phía gương mặt lạnh như băng của Nguyệt Nhiễm, bỗng nhiên sáng tỏ mọi chuyện.
Thì ra là…thì ra là vậy, ha ha….Thì ra là cùng một đáp án mà thôi! Đây gọi là gì chứ? Chuyện xưa tái diễn?
Đột nhiên lúc này, nàng lại thật nhớ thật nhớ đến những chuyện trước kia, nàng cất tiếng cười to.
“Vì sao ngươi lại ở đây?” Nguyệt Nhiễm mở miệng lần nữa.
“Ừ, ta trốn ra được!” Lạc Song không nhịn được nở nụ cười, không nhìn thanh trường kiếm bên cổ kia, quay đầu nhìn về phía cửa đại điện. Làm sao đây? Nàng là đặc biệt đến đây lấy kiếm mà, không thể tay không trở về.
“Trốn?” Nguyệt Nhiễm cau chặt mày, vẻ mặt hoài nghi đánh giá nàng, nặng nề nói: “Ngươi là cố ý để ta bắt được ngươi?”
“Không thể sao?” Nàng vẫn cứ cười, quay đầu nhìn.
“Nói! Ngươi có mục đích gì?” Ánh mắt hắn run lên, kiếm trên tay càng nắm chặt, càng kề sát bên cổ nàng, chỉ cần gần thêm chút nữa sẽ có thể cắt đứt cổ nàng.
“Mục đích…” Lạc Song nhìn thẳng vào mắt hắn, càng cười thật vui mừng, nụ cười kia rực rỡ như hoa thái dương nở rộ nhưng lại khiến người ta có cảm giác thật khổ sở.
Nguyệt Nhiễm sửng sốt, nhìn nụ cười sáng lạn này của nàng, trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, ánh mắt thẩn thở lại lập tức khôi phục, cơn giận không biết từ đâu lại kéo đến, càng nhìn nàng thật cẩn thận, kiếm hơi chệch qua, trực tiếp cắt vào da nàng “Nói mau!”
Máu theo cổ, chảy xuôi xuống, thấm vào áo, nháy mắt đã nhiễm đỏ rực.
Tích…. (*tiếng máu nhỏ giọt)
Nàng nhíu mày, thật đau. Chỉ là hình như có một nơi khác trong cơ thể lại càng đau đớn hơn?
“Có lẽ….ta đang đi tìm một người!” Nàng nhìn hắn, lại quay đầu nhìn bé trai