Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/556 lượt.
lập tức xanh mét, tay bên người nắm chặt.
Lạc Song chẳng để ý những chuyện này, đưa Thiên Kiếm ra, nụ cười càng rực rỡ “Huynh nhìn xem….nhìn xem, ta có phải…rất lợi hại không! Ta tìm được rồi! Không phải huynh nói sẽ giúp ta sao? Vậy…giúp ta mang về, được không?”
Nghe vậy, Thanh Mộng hoảng hồn, quay phắt đầu nhìn nàng “Cô biết?”
Nàng vẫn cười, chậm rãi gật đầu “Trừ huynh ra….còn ai biết ta đang ở đây nữa, Thính Phong! Huynh nhìn xem, ta nói rồi, không cần lo lắng, một mình ta…cũng có thể tìm được Thiên Kiếm! Ta tìm được thật rồi!”
Nghe nàng gọi, y sửng sốt, nhướng mày, nắm chặt tay nàng “Đừng nói chuyện, ta giúp cô chữa thương!”
Nàng lại liều mạng lắc đầu, đẩy tay y ra “Ta không sao, huynh đem nó về….không có nó, phong ấn của Ma Thần không thể giải!”
“Ta sao có thể bỏ cô lại” Y nhíu chặt mày, tiến lên một bước kéo tay nàng.
Nàng lại lui một bước, né tránh tay y, chậm rãi cười một tiếng “Thính Phong huynh quả là một người tốt, chỉ là….huynh cũng biết…sớm muộn gì ta cũng phải chết, sớm hay muộn cũng thế thôi!”
“Cô nói cái gì?” Y hết hồn, đi đến hai bước, kéo mạnh tay nàng qua, bắt lấy mạch. Càng nhìn ánh mắt lại càng trợn to, vẻ mặt kinh hãi nhìn nàng “Cô…sao cô lại có?”
Nàng chậm rãi thu tay lại, nhìn gương mặt y “Thính Phong! Ta cả đời này….đều không muốn thiếu nợ ai, nên hãy đem Thiên Kiếm về đi! Giao cho…Tiên giới cũng được, giao cho…phu quân ta cũng tốt, đừng trở lại nữa!”
Nếu Có Kiếp Sau
“Vậy cô thì sao?” Chân mày y nhíu càng chặt hơn
“Ta?” Lạc Song sửng sốt, nhếch khóe môi “Ta tự có cách để về! Huynh đi trước đi!”
“Cách gì?” Y hỏi tới, nghe qua thôi đã biết là nói dối rồi “Cô không biết nói dối đâu!”
Lạc Song cứng họng, cơn đau trong cơ thể càng tăng lên, nàng đau đến không thể đứng thẳng nổi.
Sau lưng chợt đau nhức, nàng đã không thể động đậy nữa, y điểm huyệt của nàng? Nàng còn không kịp kinh ngạc, bốn phía đã dần truyền đến tiếng bước chân. Y không nói thêm gì nữa, thu hồi Thiên Kiếm,ôm ngang nàng nhanh chóng bay đi.
Y bay nhanh vô cùng, chỉ trong chốc lát đã thấy cửa “Sinh” đang ở trước mắt, chỉ là lúc này, đã có vô số trọng binh đứng gác ở cửa.
“Đại hộ pháp có lệnh, bất cứ kẻ nào cũng không được ra khỏi Ma giới, kẻ nào vi phạm giết không tha!” Yêu ma đứng canh cửa lớn tiếng truyền lệnh “Nhị hộ pháp đã bị hãm hại, nếu như có kẻ nào trông giống như Nhị hộ pháp lập tức thông báo!”
Lạc Song nhìn cả đám người kia, Thượng Phong là Thượng tiên, những kẻ này tuyệt đối không thể cản y. Điều kiện tiên quyết là không có nàng, thở dài một tiếng, y có thể kiên trì bao lâu chứ.
“Thính Phong!” Nàng khẽ gọi “Nếu như huynh ra ngoài, phiền huynh giúp ta nói với phu quân ta một câu,…nếu…nếu như hắn dám làm việc gì ngốc nghếch….Lạc Nhi vĩnh viễn sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn!”
Y quay phắt đầu lại,có mấy phần tức giận “Cô nghĩ là….ta sẽ bỏ lại cô?”
“Không phải nghĩ!” Nàng cười “Mà huynh phải như thế! Có Thiên Kiếm, có thể cản được Ma Thần xuất thế, nó….càng quan trọng hơn ta!” Nàng chỉ là một kẻ sắp chết, so với Thiên Kiếm, nàng chẳng là gì. Cho dù…cho dù nàng có thể ra ngoài, cũng không thể sống được bao lâu nữa.
“Ta sẽ không để cô lại!” Sắc mặt y càng nặng nề hơn, ánh mắt như nhìn thấu lòng người, thẳng tắp nhìn về phía Lạc Song, cắn chặt răng, từng chữ từng chữ nói. Nhìn vẻ kiên định này của y, ai cũng có thể nhìn thấy quyết tâm của y.
Thế nhưng Lạc Song đã không còn sức lực để nhìn nữa. Sức mạnh phản phệ trên người càng lúc càng mạnh, nàng đã không còn sức, mắt cũng dần mơ hồ. Càng cố mở mắt, mí mắt lại càng nặng nề trĩu xuống.
Xa xa truyền đến từng trận ma khí cuồn cuộn, Xích Hải và Phi Diễm cưỡi kiếm bay nhanh đến, hiển nhiên là đã trông thấy họ.
“Bắt lại!” Xích Hải lớn tiếng ra lệnh.
Lạc Song quýnh lên, nàng muốn giục Thính Phong mau đi đi, nhưng nàng lại không thể, cơn đau đớn trên người càng tăng thêm, ngoài ra còn có cảm giác choáng váng như đang muốn nhấn chìm nàng.
“Đáp ứng ta, cố gắng cầm cự thêm nửa canh giờ nữa thôi, được không?” Y đột nhiên nói nhỏ bên tai nàng, giọng nói nhẹ nhàng như sợ ầm ĩ đến nàng.
Lạc Song còn chưa kịp phản ứng, y đã dùng tay kết ấn, dưới đất đột nhiên có luồng ánh sáng tỏa ra bốn phía, bao quanh cả hai người. Mà dưới chân nàng, có một màn đen tối đang dần hiện ra, đó là sự đen tối vô hạn, tựa như mãnh thú đang vươn nanh múa vuốt, muốn nuốt chửng bọn họ vào bụng.
Nàng mở to hai mắt, đó là…
“Hư Không!” Có kẻ trong Ma tộc hoảng hốt la lên, bọn yêu ma xung quanh cũng rối rít dừng lại, vẻ mặt kinh hãi nhìn về phía này.
Nhìn bóng đêm đang dần lan rộng ra, trí nhớ của đêm đó lại như hiện ra trước mắt. Cảm giác sợ hãi từ đáy lòng như muốn vọt ra ngoài, nàng mở lớn hai mắt, muốn giãy dụa nhưng lại không nhúc nhích được.
“Không…Không cần!” Nàng gầm lên, nhưng không thể ngăn cản được Hư Không đang dần nuốt chửng mình, bóng đêm càng ngày càng lan tỏa. Chỉ trong chốc lát, tất cả như đã rơi vào trong đen tối. Đó là một mà