Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/557 lượt.
sau lưng hắn, không hề động đậy nữa, chỉ chăm chú nhìn, nụ cười lại nở trên môi.
Ánh mắt Nguyệt Nhiễm nhìn thoáng ra đằng sau, cơn tức giận trong nháy mắt như bùng nổ, đôi mắt đen như mực kia lúc này như rực cháy. Mi tâm cau chặt, không chút do dự vung chưởng, đánh thẳng vào lồng ngực Lạc Song.
Lạc Song chỉ cảm thấy một cơn đau đớn đến tận tim, thân hình chợt nhẹ hẫng, bay thẳng về phía sau, đụng vào thềm đá màu trắng, ngực bụng như bị đảo lộn, miệng tràn đầy vị tanh ngọt.
“Nói, ngươi đến đây tìm ai?” Nàng không kịp kêu đau, thanh hàn kiếm kia lại kề ngay trước mặt nàng. Nguyệt Nhiễm một tay cầm kiếm, tức giận vô cùng, trong mắt tràn đầy sát khí.
Sát khí! Ha ha ha…
Nàng thật muốn cười, nhưng trái tim lại thật đau, không thể nói nổi, phải làm sao đây?
Nàng không hề né tránh, giơ tay lên, bắt lấy kiếm của hắn. Hôm nay, nàng vẫn không thể chết!
Có lẽ….dùng một chút thủ đoạn, cũng đáng được tha thứ mà phải không!
Cố sức nuốt vị tanh ngọt kia vào miệng, buộc mình cười ra tiếng, hai mắt loan thành hình bán nguyệt, từng chữ từng chữ nói: “Ta đang tìm….một người từng nói với ta, thề không rời không bỏ!”
Lời vừa nói ra…
Keng!
Trường kiếm rơi thẳng trên đất, vết máu nhuộm trên thân kiếm, thuận thế rơi xuống đất, hóa thành sen, nở rộ kiều diễm như lửa, chói mắt vô cùng, cũng như nụ cười trên môi Lạc Song.
Đoạt Lấy Thiên Kiếm
Nếu như có thể, nàng hi vọng mình chỉ là một người phàm, không bị thân phận trói buộc, không có trách nhiệm phải gánh, không có mấy thứ ân oán tình cừu đeo bám. Chỉ cần thật bình thường, dù chỉ có mấy mươi năm tuổi thọ, cũng không hề gì.
Chỉ là….điều này vĩnh viễn sẽ không thể thực hiện được, trong Lục giới, dù là Tiên hay là Ma, sau khi chết đều có thể đầu thai chuyển thế, chỉ có Thần tộc sẽ phải mãi mãi tan thành khói bụi!
“Ngươi….sao…sao có thể….”
Nguyệt Nhiễm lùi về sau từng bước, không dám tin nhìn người trước mắt, từng chữ từng chữ kia, nụ cười quen thuộc kia, rõ ràng….rõ ràng thuộc về người mà hắn đã từng mất đi, người khiến hắn cả đời đều phải áy náy.
Nguyệt Nhiễm ngẩng mạnh đầu nhìn nàng, trong mắt không ngừng lóe ra biết bao nhiêu cảm xúc, có nghi ngờ, có giật mình, có vui sướng, nhiều hơn cả là áy náy. Khóe miệng hắn cứ mở ra khép vào, một lúc sâu mới thốt ra một tiếng “À…”
“Ngũ hộ pháp!” Lạc Song cắt ngang lời hắn, lại ho, rồi tiến lên, trong mắt xẹt qua thứ gì “Ngài nói xem….phản bội sư môn, chuyện như vậy, ta có làm được không?” Đôi môi nàng còn dính máu, nhẹ nhàng giơ lên, như đang nghĩ đến điều gì đó rất vui vẻ.
Nguyệt Nhiễm sửng sốt, không hiểu nàng đang nói gì.
Nàng lại vung tay lên, hô lớn: “Xích Vân!”
Chỉ thấy thanh trường kiếm vừa rơi xuống, lúc này lại hóa thành một sợi xích trong suốt, từ mặt đất bay lên, trói chặt Nguyệt Nhiễm và bé trai kia vào nhau.
Xích Vân là nàng thừa dịp lúc Miểu Hiên ngủ, trộm lấy đi làm vũ khí phòng thân, không ngờ, lần này quả thật có thể dùng. Lấy công lực của nàng, dù có Xích Vân trong tay, cũng không thể đấu lại Nguyệt Nhiễm. Cho nên, nàng chỉ có thể đánh cuợc, cược xem trong lòng hắn có một chút áy náy nào với nàng không.
Chỉ là nàng chỉ dùng chút tiên pháp này, càng khiến phong ấn phản phệ thêm kịch liệt, ngực nàng như bị xé tan, đau đến không sống nổi.
Nguyệt Nhiễm vẫn còn hơi sững sờ, không biết là giật mình do bị nàng trói lại hay giật mình vì nàng vẫn còn sống. Chỉ có bé trai kia là không ngừng giãy dụa, bất đắc dĩ lại bị dây xích trói chặt, không thể nhúc nhích.
“Sư phụ!” Hắn hoảng sợ la to nhưng Nguyệt Nhiễm đằng sau lại như không nghe thấy, vẫn dùng vẻ mặt không thể tin nhìn Lạc Song đối diện, không dám nháy mắt, chỉ sợ tất cả trước mắt đều chỉ là giấc mộng của hắn, nàng sống, nàng vẫn còn sống!
“Sư phụ, sư phụ!” Bé trai gấp gáp hô to, đảo mắt lại trừng mắt nhìn lạc Song “Ngươi muốn gì? Ta cảnh cáo cô, không được đụng đến sư phụ của ta!”
Lạc Song nhe răng cười một tiếng, không để ý đến lời hắn, cố chống đỡ thân thể đi đến mấy bước.
Bé trai càng thêm bối rối, trong lòng hoảng sợ nhưng vẫn không quên uy hiếp “Nếu cô dám đụng đến sư phụ của ta, ta nhất định băm cô ra vạn đoạn!”
Lạc Song sửng sốt, nhìn về phía bé trai đã không nhúc nhích được trước mắt. Mặc dù vẻ ngoài thay đổi, nhưng thần thái giữa mày kia, giống hệt như trăm năm trước.
Nàng càng cười tươi, không biết có phải vì cơn đau trên người không, nàng hơi cúi người, lẩm bẩm “Băm ra vạn đoạn! Ngươi không phải đã từng làm một lần rồi sao!” (*nói tới đây biết thằng nào đây chưa =((( )
Bé trai sửng sốt, không biết nàng nói gì!
Nàng quay đầu nhìn người bên cạnh hắn, tiếp tục nói: “Ta cũng rất hâm mộ ngươi, có một….sư phụ thật tốt!” Nghĩ một lúc, lại thấy không đúng lắm “Không phải, là ca ca tốt mới đúng!”
Dư quang thấy người bên cạnh đang ngây người, mở to hai mắt. Nàng thỏa mãn tiếp tục nói:”Yên tâm, sư phụ tốt như vậy, ta…cũng không nỡ giết đâu!”
Sức mạnh phản phệ càng nghiêm trọng, nàng dường như nghe thấy tiế