Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.

chị không phải cũng gặp rồi còn gì?”
“Em làm sao mà nhớ được một người gặp trong chớp nhoáng thế!” Ninh Xuyên tức giận quát.
“Rồi rồi.” Ninh San nhún vai, “Vậy bây giờ em biết là được rồi còn gì.”
“Chị, rốt cuộc chị muốn làm gì?” Ninh Xuyên hít sâu một hơi, nghiêm túc hỏi.
Ninh San cũng hít một hơi, nhìn thẳng vào em trai mình, nói, “Bắt đầu từ bây giờ, chị muốn sống vì chính bản thân mình, được không?”
Một câu nói, khiến cho Ninh Xuyên vô lực phản bác, chị đã chưa từng sống vì bản thân, bây giờ muốn sống vì chính mình, có gì mà không thể? Biến cố kinh khủng xảy ra với gia đình bọn họ, mà làm em trai anh chỉ có thể núp dưới sự che chở của chị, chị mới phải gánh chịu khổ nạn nhiều nhất.
Có lẽ bây giờ Ninh San đúng là đang sống một cách buông thả, làm một con người vô trách nhiệm, nhưng dù cô có bao nhiêu sai lầm, Ninh Xuyên cũng không thể nói gì.
Anh gật đầu một cái, “Được thôi.”
Ninh San nhếch khoé miệng lên, nụ cười lại phiếm chút cay đắng, “Đúng rồi, Tô Thiên Thiên đi rồi.”
“À.” Trái tim Ninh Xuyên trầm xuống, không khói có chút khó chịu. Nhưng anh cũng không biểu hiện ra, ngẫm nghĩ một chút thấy còn có chuyện quan trọng hơn phải nói ra, “Bối Bối, con vào trong phòng chơi đi.”
Bối Bối ngẩng đầu nhìn nhìn cậu và mẹ, nhích cái mông trên ghế sa lon, mới tập đi nên bước chân còn chưa vững, chập chững đi vào phòng mình, mặc dù không tính là hiểu chuyện, nhưng bé mơ hồ biết, lúc người lớn bảo mình đi đâu đó, thì thường là lúc bọn họ rất kích động, nói chuyện sẽ rất to, thực sự ồn ơi là ồn!
Thuật lại toàn bộ chuyện gặp Thủ trưởng Lâm ở thành phố N cho chị gái, có điều thái độ của Ninh San không kích động như Ninh Xuyên, càng không có quyết tâm cùng mình lật lại bản án của ba như anh dự đoán.
Cô chỉ nhàn nhạt nói một câu, “Cho dù là Triệu Cương thì sao, cho dù bây giờ ông ta có xui xẻo thì thế nào, ông ta đã nở mày nở mặt, cũng đã hưởng thụ, cái gì cần đều đã có, mà chúng ta thì sao, mất đi rồi, còn có thể bù đắp lại được sao?”
“Nhưng mà…” Bản thân Ninh Xuyên mặc dù cũng cảm thấy hy vọng có chút mong manh, nhưng dù sao vẫn giữ một tia hy vọng.
“Giống lão Triệu Cương kia, cũng đáng giá, chỉ có chúng ta là ngu nhất…” Ninh San hù một tiếng, “Cái gì mà cố gắng phấn đấu sẽ có cuộc sống mới, ngu xuẩn chết đi được!” Dứt lời đứng dậy, nói với Ninh Xuyên, “Em cũng đừng liều mạng cố gắng như vậy làm gì, cẩn thận cấp trên của em lại cho là em muốn thế chỗ họ đấy!”
Cô đi vào phòng của mình, đóng cửa lại.
Ninh Xuyên ngẩn người tại đó, không chỉ bởi vì lời nói tàn khốc mà thực tế của chị gái, mà nhiều hơn là vì sự lạnh lùng của chị, anh đột nhiên nhớ tới người chị đã từng khích lệ anh, ngậm nước mắt mà nói với anh, “Phải kiên cường!” So với chị của ngày hôm nay, tưởng như hai người khác nhau.
Đột nhiên, Ninh Xuyên hiểu ra, tự ti của anh không phải xuất phát từ sự phê phán của dư luận với ba mình, mà là vì sự bất lực của anh, anh đã từng không thể nào rửa sạch được oan khuất cho ba mình, không tài nào chia sẻ áp lực với chị gái, mà bây giờ, có lẽ có thể tự lo được cho bản thân, nhưng không thể nào chửa khỏi vết thương của chị gái, thay đối nhân sinh quan vặn vẹo của chị, thậm chí anh cũng không có dũng khí thẳng thắn với Tô Thiên Thiên, nói cho cô biết lúc đó tại sao anh lại ra đi, thậm chí ngay cả khi cô đã biết tất cả đến trước mặt mình gặng hỏi, anh cũng không thốt ra nổi một câu nào.
Anh hận mình bất lực, làm cho mình cảm thấy tự ti với chính bản thân.

Anh vươn tay ôm lấy Bối Bối, hơi ấm truyền đến từ bàn tay khiến cho anh có chút bình tĩnh lại, “Bối Bối…” Anh nghĩ, có lẽ người mình có thể thay đổi, có thể bảo vệ, có thể gieo hy vọng, chỉ có Bối Bối chăng.
Không bùng nổ trong áp lực, thì sẽ trở nên biến thái trong phiền muộn.

Tô Thiên Thiên và bà Tô đã bỏ nhà ra đi được năm ngày, ông Tô ngồi trong phòng ăn vừa ăn bữa sáng của mình ——- Bánh bao và củ cải muối khô, vừa tính toán cho cuộc sống.
Năm ngày…
Thật sự đã năm ngày rồi!
Khó khăn lắm ông mới đi công tác về, thế mà hai mẹ con nhà này lại dám bỏ nhà ra đi!
Bà Tô đi đâu ông đại khái cũng nắm được, nhất định là đến nhà chị cả ở thành phố N, cô cháu ngoại Cố Nhược sinh con, hai người bọn họ cũng bởi vì chuyện này mới xảy ra tranh chấp, thực ra thì thứ như tiền bạc việc gì cần phải tính toán chi li chứ, lì xì hai trăm ngàn đã là nhiều lắm rồi còn gì! Hồi ông còn bé, tiền mừng tuối mà được hai đồng thôi là đã vui đến mức ngủ cũng tỉnh như sáo rồi! Mà lần này đã tăng gấp vạn lần rồi còn gì!
Nhưng mà vì hai trăm ngàn, bà ấy lại dám cầm thẻ đến ngân hàng rút tiền! Lại còn để rút được nhiều tiền hơn, không tiếc rút vượt mức! Rút vượt mức đấy! Phí thủ tục một lần là năm mươi đấy! Rút bốn lần là mất toi hai trăm rồi!
Đừng nghĩ đến đề tài này nữa đừng nghĩ nữa, vừa nghĩ tới là đau lòng đau đầu đau toàn thân!
Nghĩ cái khác thôi, nghĩ cái khác thôi, bà ấy đi thành phố N, vậy Tô Thiên Thiên đi đâu nhỉ? Con bé ầm ĩ với mình xong liền không về nhà, vậy là đi đâu đây? Trên người nó cũng đâu có ti


Insane