Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
ền…
Mình đã làm quá rồi sao? Ông cũng vì muốn tốt cho cô mà thôi, huống chi chuyện đã lâu vậy rồi, sao đột nhiên con bé lại biết chuyện này? Chẳng lẽ nó lại đụng phải thằng nhóc Ninh Xuyên kia, nếu không sao lại biết được. Nhưng nếu thằng nhóc kia mà muốn nói cho Tô Thiên Thiên thì bốn năm trước đã sớm nói rồi.
“…” Ông Tô nhíu mày, sao chỉ mỗi vấn đề như vậy thôi cũng khiến ông nhức đầu được chứ!
Ông đặt đũa xuống, nhìn dì Lâm đang đứng ở một bên, “Sao chị không ăn cùng đi?”
“Tôi… không đói bụng.” Dì Lâm cúi đầu, ăn bánh bao chay mấy ngày liền, bà thực sự là không thấy ngon lành gì nữa, chờ ông chủ đi rồi, bà, bà phải đi mua ngay cái bánh rán ăn!
“Nếu mà không đói thì ngàn vạn lần đừng có miễn cưỡng bản thân ăn uống.” Ông Tô nghiêm túc nói, trong lòng thở hắt một tiếng, thế là lại tiết kiệm được một phần ăn, tiền của ông cực khổ lắm mới kiếm được đó! Hai người phụ nữ kia, căn bản là không hiểu, căn bản là không hiểu!
Hai mẹ con nó đúng là sống trong phúc mà không biết phúc!
Tốt nhất là quay về sớm một chút cho ông, nếu không, ông sẽ khiến cho bọn họ biết, có những thứ mất đi rồi mới thấy hối hận thì đã quá muộn!
…
Tô Thiên Thiên có hối hận chút nào không, tạm thời còn chưa xác định, có điều dường như bà Tô rất hưởng thụ lần bùng nổ này, cả vật chất lẫn tinh thần đều vui vẻ, hiển nhiên là không có chút hối hận nào.
“Mợ à…” Chị họ cả Cố Nhược nằm trên giường ở cữ gọi bà Tô đang trêu chọc em bé, “Mấy ngày rôi, mợ không muốn gọi điện thoại báo cho cậu mợ đang ở đây sao?”
“Không cần đâu!” Bà Tô khinh thường nói, “Ông ấy dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được mợ đang ở đây, thế mà còn không tới đón mợ, điều này nói lên cái gì, thứ nhất, ông ta không nỡ bỏ tiền lộ phí, thứ hai, ông ta không chuẩn bị nhượng bộ mà chuẩn bị đón nhận khiêu chiến!”
Cố Nhược nhìn trời suy ngẫm một chút, nhớ đến ông cậu kinh trời đất, khiếp quỷ thần của mình, còn nhớ hồi còn nhỏ lúc đến nhà cậu chơi, không được ăn lấy một viên kẹo, lúc cô móc trong túi áo mình ra một cái kẹo còn dư, lại thấy cô em họ dùng ánh mắt kiểu như một kẻ sắp chết khát trong sa mạc nhìn thấy nguồn nước để nhìn mình, giọng nói non nớt hơi run rẩy, “Chị, chị họ cả, đây là kẹo sao?” Cố Nhược nuốt nước miếng, nhét kẹo vào tay Tô Thiên Thiên, “Cho em đấy, ăn đi.” Tô Thiên Thiên chụm hai tay lại nâng cái kẹo lên, thần thánh bóc giấy gói kẹo ra…
Cố Nhược lắc đầu một cái, nói, “Mợ ở đây tiêu tốn nhiều tiền như vậy, cậu không phát điên sao…”
“Mợ chẳng qua là tiêu số tiền vốn thuộc về mợ thôi, chẳng lẽ không đúng sao?” Bà Tô nhìn cô nghiêm túc nói, “Cũng phải hai mươi mấy năm rồi ấy, mấy ngày sao bù lại được!”
Cố Nhược nhìn mười mấy túi đồ trẻ con bên cạnh giường, chắc là mấy năm tới, cô không cần mua đồ cho bé cưng rồi,… “Đúng rồi, Thiên Thiên thì sao ạ, Thiên Thiên dạo này có chuyện gì không ạ?”
“Nó à…” Bà Tô đặt cái lắc chuông nhỏ xuống, nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút, “Dạo này có rất nhiều chuyện ấy chứ, tự mình đi làm, đụng phải mối tình đầu, bắt đầu đi xem mặt, lại gây gổ với ba nó vì anh chàng bạn trai cũ, bỏ nhà ra đi với mợ…”
“Woa!” Cố Nhược kêu lên, “Em ấy mà làm được nhiều chuyện thế sao!”
“Ách xì!” Mới bước vào phòng làm việc, mông còn chưa dính vào ghế, đã đột nhiên hắt hơi một cái, Tô Thiên Thiên dụi dụi mũi, mùa hè mà hắt hơi, xem ra điều hòa của công ty mở nhiều quá rồi.
“Ai nhớ em kìa!” Âu Dương đi bên cạnh cô trêu chọc.
Tô Thiên Thiên chớp mắt một cái, “Chắc là mẹ em rồi! Bà ấy sống sung sướng rồi là quên ngay chia cho em một chút.”
“Sắp phát lương rồi, em còn sợ không có tiền à?’ Âu Dương trả lời, “Nhưng mà nghĩ mà thấy thực khó tin, em thế mà cũng làm được một tháng rồi!”
“Đúng à nha.” Tô Thiên Thiên cũng tự thấy giật mình, “Xem ra em cũng không lười như vậy! Em vẫn rất tích cực phấn đấu đấy chứ!”
“Coi như lần này em lợi hại.” Âu Dương gật đầu một cái, “Xem ra em thực sự quyết đấu với Ninh Xuyên rồi, khụ, làm giúp việc, thật đúng là ý hay..”
Nhắc đến đề tài này, Tô Thiên Thiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hình như cô đã quên mất cái dự tính ban đầu này, lấy quan hệ của cô và Ninh Xuyên bây giờ, sợ rằng ai làm giúp việc cũng sẽ khó xử.
Có điều vấn đề này chưa quấn quít cô được bao lâu, đã bị Diệp Khinh Chu vội vã đi vào phòng làm việc cắt đứt, “A! Hai người tới rồi!” Trong tay cô đang ôm một đống những đồ đồng nghiệp nhờ mua hộ, có cà phê, có bánh bao, rõ ràng là mới vừa chạy về.
Cô đặt từng thứ lên bàn của đồng nghiệp, nhanh chóng bước tới bên cạnh Tô Thiên Thiên, “Chị mới thấy Tổng giám Ninh lại ôm trẻ con đi làm nữa đấy!”
Mặc dù từ cái hôm bước ra khỏi phòng làm việc của Ninh Xuyên, Tô Thiên Thiên đã quyết tâm không quan tâm đến vấn đề của anh nữa, nhưng đề tài này vẫn khơi dậy lòng hiếu kỳ của cô, hình như mới đó không lâu cô thấy chị Ninh San đã về rồi cơ mà, chẳng lẽ nhanh vậy đã đi rồi? Mặc dù không phải kỳ thị, nhưng một phụ nữ đã ly dị một lần, còn mang theo con, không có việc làm mà lại có nhiều hoạ