Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

t động bên ngoài thế sao?
“Chẳng lẽ Ninh Xuyên đánh cuộc thua với chị gái anh ta, cho nên bị bắt làm bảo mẫu?” Âu Dương giật giật khóe miệng, “Chị anh ta làm gì, sao bận rộn như vậy?”
Diệp Khinh Chu ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói, “Mình vừa mới đứng ở chỗ thang máy, nghe có người bàn tán, nói đứa bé này có thể chính là con của tổng giám Ninh, nói là do bạn gái trước của anh ta sau khi chia tay sinh ra, bây giờ bạn gái cũ tìm được một công tử nhà giàu sắp kết hôn, liền vứt đứa bé này cho anh ta.”
“Oa!” Âu Dương sợ hãi kêu lên, “Buôn dưa bịa chuyện khủng đến thế là cùng! Nghe cứ như chuyện thật ấy!”
“Đúng nha!” Diệp Khinh Chu hạ thấp giọng nói, “Nếu không biết bạn gái trước của Tổng giám Ninh là em họ Thiên Thiên, mình chắc cũng tin luôn!”
Tô Thiên Thiên không nhịn được tiếp lời, “Em nhiều nhất cũng chỉ là một trong số bạn gái cũ thôi chứ, ai biết anh ta có bạn gái nào nữa không, chưa chắc đã là em.”
“Cái loại người cuồng công việc như Ninh Xuyên….” Âu Dương vỗ vỗ cô, “Cộng thêm lại bị ba em làm cho tổn thương lòng tự ái, chị thấy khả năng anh ta có bạn gái khác không lớn đâu.”
Mặc dù có thể giữ vững địa vị độc nhất vô nhị trong một lĩnh vực cũng khiến người ta sinh ra một chút cảm giác tự hào nho nhỏ, nhưng mà cái vị trí độc nhất vô nhị này lại là —– bạn gái trước?! Tô Thiên Thiên cảm thấy mình vừa đau khổ vừa bi kịch.
“Xem ra chuyện Ninh Xuyên đưa trẻ con đi làm ảnh hưởng rất lớn, không biết phía trên có nghe được phong thanh gì không đây.” Diệp Khinh Chu có chút lo lắng nói, phía trên mà cô nói, dĩ nhiên là chỉ lãnh đạo của công ty rồi.
“Mấy bà cô này thật là…” Âu Dương khinh thường nói, “Trước thì coi Ninh Xuyên là người đàn ông hoàng kim độc thân, người trước vừa ngã, người sau tiến lên, thất bại xong thì bắt đầu gièm pha, mình không làm được thì liều mạng nói không tốt, không biết vậy khác nào tự vả vào mặt mình, thừa nhận rằng lúc trước mình không có mắt nhìn đàn ông!”
Tô Thiên Thiên mặt đầy vạch đen, hình như cô cũng đã từng mắng Ninh Xuyên là bạn trai cũ “Đê tiện” thì phải! Chẳng lẽ tâm lý cô cũng vặn vẹo như vậy, nhưng dù sao ban đầu không giải thích mà chia tay là Ninh Xuyên mà, cô châm chọc một câu cũng đâu quá đáng.
Âu Dương nhìn ra sự lúng túng của cô, lấy cùi chỏ đẩy cô một cái, “Em thì được mà, thực ra thì em có trách, là trách Ninh Xuyên trước kia bỏ đi không giải thích gì cả thôi, so với mấy lời đơm đặt kia, lời của em coi như cũng có căn có cứ mà.”
“Sau này em không nói nữa đâu.” Tô Thiên Thiên siết tay, “Anh ta với em mà nói, chính là mây trôi! Mây trôi trong mây trôi!”
Rất rõ ràng, có đôi lúc, người lười Tô Thiên Thiên cùng với kẻ bận rộn như Ninh Xuyên cũng có vài điểm giống nhau, ví dụ như dự tính sai một số chuyện. Tô Thiên Thiên đã đoán nhầm năng lực quên lãng người kia của bản thân, mà Ninh Xuyên thì đã tính sai thể lực của chính mình.
Thứ sáu, tâm trạng của Tô Thiên Thiên tương đối vui vẻ, không chỉ do đã đến cuối tuần, mà còn là vì đây là cuối tháng, sáng vừa mới lĩnh lương, mặc dù trước đây đấu đá với Ninh Xuyên đi trễ đến mấy lần, bị trừ không ít tiền, nhưng mà có thu nhập vẫn là chuyện rất đáng để vui mừng! Vậy nên cả người cô đến đi bộ cũng nhẹ bẫng bay bay, lúc ăn cơm trưa còn huýt sáo nho nhỏ.
“Tâm trạng em tốt thế à?’ Âu Dương có chút kỳ quái hỏi, “Chẳng lẽ hôm qua thần linh nói cho em biết, em sẽ nhanh chóng được chuyển thế đầu thai làm heo?”
Lúc tâm trạng đang tốt thì cái gì cũng tốt, cho nên Tô Thiên Thiên ôm mặt trả lời, “Nếu như em mà là heo á, cũng là một con heo gầy nạc thịt, thon thả như thế này này!”
“Phì!” Âu Dương phun, “Xem ra tâm trạng của em thực sự không tệ. Chị đây chẳng vui được như vậy, việc còn chưa làm xong, hôm nay phải làm thêm giờ rồi.”
“Hả! Còn chưa làm xong sao, tối mình giúp cậu vậy!” Diệp Khinh Chu lập tức nói.
“Vẫn là cậu tốt nhất.” Âu Dương ôm lấy cô, nheo mắt nhìn Tô Thiên Thiên. Người nào đó nuốt nước miếng, “Chị có nhìn em, em cũng không ở lại tăng ca với chị đâu!”
Âu Dương liếc xéo, “Em đúng là chả nhờ vả gì được!”
“Hì hì!” Tô Thiên Thiên cười nói, “Mới lại vừa nãy mẹ em gọi điện thoại nói, tối qua ba em không nhịn nổi, đã gọi điện thoại đường dài tới rồi!”
“Hả?” Âu Dương trợn tròn mắt, “Cậu không phải kiên trì là khi đi xa thì chỉ gửi tin nhắn chứ không gọi điện thoại sao?”
“Đúng vậy!” Tô Thiên Thiên cười hà hà, “Thế mới bảo là ông ấy không nhịn nổi nữa!”
“Thế nói gì vậy? Cậu thừa nhận mình keo kiệt? Muốn nói xin lỗi hai mẹ con em à?”
“Đâu có như vậy.” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Nghe nói thái độ ông ấy còn rất cứng rắn, nói là nếu như mẹ con em còn không về thì sẽ hối hận!”
“Hối hận?” Âu Dương chép miệng, “Hối hận vì đã ăn thịt cá bên ngoài mà không về nhà gặm bánh bao?”
“Cho nên, hình như mẹ em cãi nhau với ông ấy rồi,” Tô Thiên Thiên nói, “Cẩn thận suy nghĩ một chút, mẹ em liều mạng rút tiền, còn em á, bỏ nhà đi, nếu như lần này không kiên trì, trống lớn đánh lui, quay về nhất định sẽ rất thảm!”
Âu Dương nghiêng đầu, “Trước kia không phải em thấy không có l


XtGem Forum catalog